Ngổn ngang kiếp đời!

...Vẫn còn đi giữa trời, vẫn còn hát ngêu ngao theo nắng gió mưa rơi, vẫn còn biết buồn da diết khi nhìn những cánh hoa rớt rụng đầy gốc cây. Vẫn còn thói quen uống café một mình, vẫn còn thói quen tự nhiên bật khóc ngay giữa chỗ đông người, không sao ngăn được. Những cảm xúc thành tiếng, thành nước mắt tuôn rơi. Lúc đó trái tim hình như đã tan ra, nỗi đau đâu đó xưa cũ ào đến rồi ra đi vào một nơi xa xôi, thăm thẳm.

Nhiều đêm ngồi thinh lặng đối diện với chính mình, tự hỏi cuộc đời mình còn có đủ sức ấm để hong cho trái tim mình hay không, hay phải luôn miệng cám ơn mọi người xung quanh đang cùng mình sát cánh yêu thương rồi dựa dẫm vào đó mà sinh tồn?

Đôi lúc,
Lẩn quẩn một mình, rồi muốn viết vu vơ cái gì đó, rồi tự nghĩ mình đang buồn về ai qua những con chữ này, có phải hay không?
Mặc dầu tự bản thân luôn biết rằng: Đâu phải mình cứ tưởng tượng trong đầu những điều tốt đẹp và viết nó ra giấy thì tâm hồn mình trở nên tốt đẹp và thánh thiện. Những tình cảm mà mình cảm nhận được từng phút, từng giây ở cuộc sống xung quanh đâu cần viết ra giấy mà nó vẫn đẹp vô cùng. Nghĩ lại... ôi sao mình phù phiếm và chật vật vô duyên quá đi thôi!

Đôi lúc,
Ngồi làm một bài thơ lủn chủn trong vùng mơ mộng mà sao cơ hồ từng ngón tơ lòng chùn xuống, có khi gần như là rướm máu, nhức nhối, nhỏ lệ và rát cả bờ tim!

Khung cửa sổ nào chợt thấp thoáng bóng chiều qua...!
Làn khói nào tỏa ra từ chái bếp đâu đây làm mờ mờ bầu trời khiến lòng hoài vấn vương suy nghĩ...!
Ta là ai, bao nhiêu tuổi rồi mà sao dễ dàng chóng vánh...!
Lạc bước rồi hay vẫn còn tiếp tục với phong ba...!
Cổ tích, huyền thoại nào đã quên để bỏ ta vào đoạn kết...!
...!!!

Câu hỏi này tiếp kế câu hỏi kia. Bỏ lững nửa chừng, thắc mắc và thích xử dụng rất nhiều dấu chấm thang cho cuộc đời. Không khóc hoài được nữa nên thở dài.Thở dài nhiều hơn nên khó tìm ra một hơi thở mới cho lồng ngực, cứ vậy mà nghe đau...

Có người thích mùa xuân vì sau cái lạnh lẽo mùa đông rồi thì sẽ hưởng cái ấm ấp hơn. Có người ghét mùa xuân vì xuân về thì họ sẽ thấy lẻ loi, tội nghiệp lắm. Nhưng xét cho cùng thích hay không thích thì chẳng có mùa xuân nào ở lại với họ, duy chỉ có người nào có thật sự có mùa xuân trong lòng, thì mới gọi là xuân thôi.

Mỗi sáng tinh mơ, cố hình dung ra nụ cười và cả giọt nước mắt, lời an ủi và cả câu trách móc. Tự hình dung sự yêu thương dịu dàng, ngọt ngào và ấm áp.Tự hình dung ra nỗi ganh tỵ với người nào đó đang có hạnh phúc ở một nơi chốn xa xôi. Hình dung chuẩn bị cho mình một ngày mới với ánh ban mai hồng thắm với tất cả chân thành đón nhận.

Đi hoài trên một con đường, ngày rồi sang đêm, rất quen thuộc, để cuối cùng cũng chỉ để nhận biết ra rằng bao nỗi niềm riêng, được mất hơn thua, phù du tan biến, còn lại chăng chỉ là một vết hằn ở một góc tâm hồn. Một nỗi buồn trần thế! Chỉ có thế hay sao?

Năm tháng với tính cách hồn nhiên sẳn sinh lướt qua cuộc đời. Những dòng sông, những con đường, những mưa nắng, những gió giông trong muôn ngàn tầng bậc ngẫu nhiên dẫn dắt mọi người đi. Đi tới, đi qua, đi hoài... Chúng ta khó mà có thể đếm được đã đi tới bao nhiêu bờ bến nào rồi, đi qua bao nhiêu cái mất cái còn, cái tàn tạ, cái hư hao. Đi, đi hoài qua bao nhiêu cái khôn, cái dại, cái phiền muộn. Đi tới, đi qua bao nhiêu và bao nhiêu...?

Thời gian lặng lẽ trôi, xem ra vô tình lắm, vô tư lắm. Do đó, đừng trách và cũng đừng khống chế nó, cũng đừng bẻ đôi, bẻ ba, bẻ vụn nó đi. Từ từ thời gian sẽ lăn xuống, sẽ trôi đi, sẽ lau sạch nỗi buồn. Từ từ đem con người vào cuộc sống. Đâu ai dám chắc mình đã đi hết cuộc đời đâu.

Nhưng cái hạnh phúc hiện tại từ lúc sanh ra, lớn lên cho đến giờ phút này ta vẫn còn đây, vẫn còn sống trong bầu không khí tốt đẹp, vẫn còn đầy đủ những chức vụ thật cao cả thiêng liêng của con người. Chức vụ người con, người chồng, người vợ, người mẹ, người ông, người bà và người bạn. Hạnh phúc này chắc chắn rồi sẽ về, sẽ theo bước chân của thời gian mà tìm đến với những ai giang tay đón lấy.

Một cơn gió thổi qua, tôi cảm thấy hình như có cái gì vụt bay khỏi con người tôi, đưa đầu xuống thấp, nhìn mấy sợi tóc vừa mới rụng dưới nền nhà. Cúi xuống nhặt lên và đặt trên tay mình, chợt biết thì ra tóc đã đổi màu trắng - bạc rồi tóc ơi!

Lòng mình sao kỳ dị quá ví như cái bể cho mọi con suối tràn vào. Sóng sánh nước, tuôn chảy theo quy luật mà chẳng biết về đâu.
Còn bao nhiêu lần cho 24 giờ? Bài luận văn cuộc đời mình chưa hoàn tất phần kết luận, thân bài cũng chưa xong, vẫn còn dang dở. Hy vọng rằng mình rồi sẽ không có một kết luận đâm hơi, bỏ lững .Hy vọng rằng kết cấu vẫn còn nằm trong khúc điệu lâng lâng cuộc sống, dẫu má chẳng còn hồng, dẫu gót chân chẳng còn son khi bước về phía trước ấy nữa.

Hãy để những giấc mơ đẹp trôi thật xa đi vì sự trả giá quá đắt, mình bây giờ đây chắc không còn đủ sức trong cuộc gạ bán này nữa rồi. Nếu có, chỉ là cố sức giang tay níu lại gần hơn một chút hạnh phúc cỏn con trên dòng đời hiện tại!

Không phải với ai cuộc sống cũng là chuyện dễ dàng. Không phải với ai tình yêu cũng là chuyện hạnh phúc. Không phải với ai đời cũng là một giấc mơ hoa, một mảnh đất giăng đầy nhung gấm. Nhưng có lẽ giá trị của con người là ở chỗ lúc nào mình cũng giữ được cho mình niềm tin và hy vọng vào những sự tốt đẹp hơn.

Run run phận người, rưng rưng mưa nắng, chạnh lòng khi nghĩ về nửa đời qua, dẫu cho là thao thức, nhưng chắc chắn là trong trái tim vẫn còn mãi một tấm lòng thương yêu và môt niềm tin tưởng ngay cả khi mình lọt thỏm vào trong một thế giới mênh mông. Hy vọng với những điều an nhiên và hy vọng với một nụ cười trọn vẹn.

Tin vậy và ước là như vậy!

Thuvang