Results 1 to 5 of 5

Thread: Tôi vẫn là tôi.



  1. #1
    Senior Member
    Join Date
    Nov 2012
    Posts
    450

    Default Tôi vẫn là tôi.

    Tôi vẫn là tôi

    Tôi chỉ là người với lứa tuổi hoàng hôn, thích ngồi mà hoài niệm, mặc dầu đôi lúc biết rằng dòng suy tưởng của mình đã cổ hũ và lạc lõng trong nhịp sống hiện tại.

    Nhớ kỷ niệm để rồi mỉm cười, để rồi vui, để rồi đủ sức tiếp tục mà chấp cánh cho ước mơ trong khoảnh khắc còn lại của cuộc đời, từ đơn giản cho đến lạ lẫm.

    Hồi còn bé tôi rất thích đọc truyện cổ tích, bây giờ thì ngân nga, vương vấn những xa xưa, cũ kỷ của chính cuộc đời mình, xem như đang chúi đầu vào quyển cổ tích mà chính mình là tác giã và cũng chính mình là nhân vật... tôi mỉm cười ngụy biện cho thói quen của mình.

    Cái chuyện mà tôi thường xuyên nghĩ và nhớ đến đó là hai đấng sanh thành - Cha Mẹ của tôi. Hễ mỗi buổi tối thắp nén nhang trên bàn thờ là rưng rưng, nhớ Cha, nhớ Mẹ vô cùng.

    Cha Mẹ nếu không còn thì con cái không còn có được tình thương của Cha Mẹ đó là chuyện đương nhiên, đã đành. Nhưng Cha Mẹ không còn để cho con cái thương yêu thì mới là quan trọng, thấm thía và tủi thân vì quả thật thương yêu Cha Mẹ không chỉ là một vấn đề luân lý hay vì là bổn phận nhưng xét cho cùng và chính chắn thì thương Cha Mẹ đó là một hưởng thụ mà chỉ những ai không còn Cha Mẹ mới nhận ra rằng mình đã mất đi một quyền lợi lớn lao.

    Ngày tháng bây giờ trôi đi là mồ côi. Muốn chia sẻ, muốn chăm lo cũng chẳng còn. Thèm khát tiếng gọi Cha ơi, Mẹ ơi đến nỗi tự kêu khan cho thỏa lòng, thỏa dạ.

    Lúc này trời đất đang xuân!

    Xuân - Chút lành lạnh của mùa đông, chút ấm ấm của con nắng sót lại dưới cành lá thu… Lạnh và nắng không rõ rệt, tạo ta bầu không khí vừa phải cho người ta vui vui, bâng khuâng, nôn nả, náo nức, khiến người ta biết nhung nhớ cái khoảng trời xa, cái mảnh đất gần .

    Xuân - Ý tưởng chuyển thành màu hồng. Cơn gió quằn quèo, lượn quanh quẹo hơn. Con chim én thì tung tăng, thả hồn mơ mộng. Con người thì háo hức muốn đổi mới, muốn vươn vai chạm tới hạnh phúc nhiều hơn nữa.

    Xuân - Mọi vật không già đi mà hình như trẻ lại. Hoa vừa nở bun búp ví như những ước mơ, tình cảm ngọt ngào đang dâng tràn trỗi dậy, như dòng sông xanh chở đầy thương yêu, hy vọng.

    Trong xuân - Mọi thứ như bắt đầu sinh sôi, tìm nguồn sống mới. Quê người xa xứ cũng đón xuân, cũng rộn rịp, cũng xôn xao, cũng náo nức. Rồi cũng đi chợ Tết, cũng thắp nén hương trầm, đốt cây nến đỏ chào đón giao thừa, ánh lửa lập lòe chao nghiêng nỗi nhớ, đôi con mắt lại đỏ lại cay cay.

    Ngoảnh mắt, quay về ngày xưa, nơi cố hương xa xôi, lặn lội, vất vả mà nghe quặn thắt tâm can, nhớ nhung da diết. Nỗi niềm này đã chịu khó nằm yên theo ngày tháng, thinh lặng ráng ép cong thành một vòng tròn giáp mối để chờ ngày trở về nơi sanh ra và lớn lên.
    Bình thản mà mơ điều mới lạ. Theo mê tín dị đoan để mong an bình, hạnh phúc, để cầu nguyện tốt lành.

    Không khí mùa Xuân cũng làm ngây ngây lòng dạ, hoa trái khác thường khoe sắc tươi tắn hơn giúp cuộc sống rũ bỏ một phần nào trần ai lam lủ, tính toan cơm áo. Rồi lại có dịp lắng lòng mà nghe thèm tô cơm nguội với cá kho khô, thèm nghe tiếng võng kẻo kẹt, thèm nhìn con sông với dòng nước đục ngầu liêu xiêu vài nhánh lục bình tim tím...

    Ra Giêng rồi, bắt đầu một năm mới, con người có dịp nhìn lại và lầm thầm phải bỏ quên đi điều chẳng lành, chẳng may trong năm qua.

    Tâm tình nếu có, còn chăng nữa với người tri kỷ cũng đành gởi lời xin cho nước mắt thôi rơi và đêm về không còn nhen lên thổn thức.

    Ngồi mà nhâm nhi chén trà. Độc ẩm với mình, bình lặng mà rưng rứt, đau đáu một nỗi niềm thương nỗi nhớ bạn tri âm. Chén trà đã nguội. Hương cũng đã bay đi.

    Vò võ một mình đi tìm lại chính mình, phiêu lưu trong tiềm thức. Ngày lại qua ngày, nhìn lại mình như một thân cây sần sùi nứt nẻ, điềm nhiên sống mà cô đơn lạ. Bất giác lại cảm thấy thương lấy mình, muốn mình là một cánh chim tung xa, bay lượn trước gió giông rồi ra sao cũng mặc..

    Người đàn bà Việt Nam thường hay luôn có thói quen luôn nâng niu, bồng bế yêu thương, không bao giờ để yêu thương tự do đi đứng nên khi vuột mất rồi cứ phải khổ lụy và dằn vặt mãi.

    Thôi thì, hãy cố chấp nhận con người mình trong hiện tại, dù không xinh đẹp, không cao ráo,không địa vị, nhiều khiếm khuyết...

    Hãy coi mình là một cá thể chẳng giống ai đi nhé, thiết nghĩ cũng đâu phải là điều sai trái, lầm lỗi của mình đâu.

    Hãy dặn lòng là cố làm mọi việc theo con tim và sức mạnh của nó. Mọi việc bế tắc sẽ đi vào bế tắc khi ta không còn cố gắng nữa, rồi sẽ có nguy cơ rơi tỏm và vỡ nát...
    Hãy đứng thẳng lên, mạnh dạn cố gắng đừng để mình chông chênh và chới với! Thời gian còn, nỗ lực còn thì sẽ tạo nên thế giới của riêng mình, tự làm chủ và cống hiến.

    ...Nếu mà lúc này mình được ngủ thiếp đi thì nhẹ nhàng thanh thản lắm và biết đâu chừng mình sẽ được gặp lại Mẹ Cha trong giấc mơ mong đợi...


    Thuvang

  2. #2

    Default

    Thu Vàng viết hay quá . LT đọc xong đã nhìn thấy chính mình trong đó gần như giống đến 99% chỉ là bây giờ LT không còn thắp hương trên bàn thờ Mẹ Quan Âm và bàn thờ gia đình mỗi tối , hư quá phải không biết là hư nhưng chỉ vì không muốn nên không làm Muốn xin bài của bạn post lên FB mà không biết có được không nên chưa làm .
    Mến

  3. #3
    Senior Member
    Join Date
    Nov 2012
    Posts
    450

    Default

    Chào Lang Thang,
    99% là hai người mình cũng khá là giống nhau rồi đó, phải không? Bài của TV đã post lên rồi thì LT cứ tự nhiên đem về đâu cũng được, nói theo cách khác TV còn phải cám ơn rất nhiều về sự chia sẻ, đồng cảm này của bạn.
    Mến chúc LT cuối tuần thật vui và như ý nha!

    P/s: xin hỏi nhỏ LT cái 1% khác là tại sao vậy? Nếu có thể cho TV biết được không? (cầu mong giống luôn 100% đó mà )

  4. #4

    Default

    Là bây giờ LT không còn thắp hương trên bàn thờ Mẹ Quan Âm và bàn thờ gia đình mỗi tối đó mà .

    Cám ơn Thu Vàng nha .

  5. #5
    Senior Member
    Join Date
    Nov 2012
    Posts
    450

    Default

    Thôi thì thôi vậy, có khác chút cũng đâu sao hén Langthang . Mến chúc LT luôn vui và hạnh phúc nha!


Forums TOS: The owners, administrators, and moderators of this Forums will not be held liable for any objectionable messages posted on this forum, members are responsible for the liabilities of their own posts. The owners of this Forums reserve the right to remove, edit, move or close any thread or message for any reason but are not compelled to do so unless they deem it to be necessary. It is impossible or us to review all messages. If you are a company and noticed any copyrighted material, please let us know right away.



© 2019 ChotNho.com. All rights reserved. / Privacy Policy / Website by: Tek Warriors