Những lá thư

Bằng tất cả những vô tư, ngẫu nhiên, tuần hoàn của đất trời đã ngầm báo hiệu một mùa xuân nữa sắp về, cái lạnh lẽo buổi sáng, cái âm ấm buổi trưa và cái lạnh se se da thịt vào buổi chiều vô tình làm sũng ướt, làm mềm đi những tâm hồn đa sầu, đa cảm. Tâm tình nhân dịp từ ấy được tự do lan rộng một cách mênh mông bay bổng tận nơi nào đó để rồi mơ một bàn tay ai nắm chặt, mơ một ánh nhìn đăm đắm, mơ một luồn hơi thở nồng nàn hầu sưởi ấm lòng mình, tạo thêm cuộc đời cái cảm giác nhẹ nhàng, nhỏ nhoi hạnh phúc.
Bên cạnh thăng hoa thi vị, lãng mạn đó thì hoa lá, cỏ cây cũng đang hưởng ứng, bắt đầu rộn rã đâm chồi, tô màu khoe sắc từ trong nhánh, trong gốc mầm, trong hạt ươm, trong các ngăn hộc của đất nhú dần lên sức sống xanh tươi hơn.

Mới đó mà đã bao nhiêu năm rồi. Bao nhiêu năm không còn nhận được lời chúc giao thừa qua thư nữa.

Ngày ấy, cô học trò vừa xong trung học với mái tóc dày và dài, chân lúc nào cũng bước nhanh vội vã, cứ như là đang diễn binh một hai, với đôi mắt một mí, nước da ngâm ngâm đen không mấy khi dám ngẩng cao đầu nhìn chúng bạn vì tự ti nhan sắc thua kém của mình, đành tìm bạn qua thư, tìm chút hương nhu cho tâm hồn, tìm ấm êm cho nỗi khát khao của đời có nơi nương tựa.


Thật là một sự hạnh ngộ kỳ diệu. Những phong thư qua lại đã dìu dắt cô gái ấy có được sự tự tin, gieo những hạt mầm mơ ước và bình thản sống, bình thản vươn lên thành một phụ nữ như hầu hết các bạn bè cùng trang lứa, để ngay giây phút này đây, khi gió lạnh tràn về, những đợi chờ, trông ngóng, hy vọng ngày xưa vẫn còn như ngọn lửa âm ỉ cháy, cháy và cháy mãi đến bây giờ…

Trên mỗi đầu lá thư luôn có một cánh hồng tí xíu anh tự vẽ cùng với những gai nhọn đề tặng cho cô, những gai góc anh đã cố tình nhấn mạnh sẽ gặp phải trên đường đời, anh cố tình mang nó về bên cô, cho cô thấy và có lần anh đã bảo: " anh đang neo thuyền em vào một bến bờ như thế đó, cố mà ráng lên em nhé"

Anh đã chuẩn bị khá ư đầy đủ cho cô một quảng đường dài, gói một gói hành trang trong đó nào là cần cù, kiên nhẩn, chịu đựng, khuyên cô cẩn thận giấu kỹ trong mình trước khi bước ra cuộc đời con gái, anh đã nhỏ nhẹ giấu phía sau nụ cười thân ái mọi chuẩn bị cho cô ấy trước ngã rẽ lớn nhất của cuộc đời sau này.

Bao nhiêu lần gió mùa đông đã đi qua, bao nhiêu mùa thu phai trong sắc nắng, bao nhiêu sợi tơ chiều lả tả bay bay… Bao nhiêu mùa, bao buồn vui, hạnh phúc, khổ đau đã đi qua… những thứ anh đã viết, anh căn dặn vẫn còn nằm yên, nằm sâu dưới đáy hành trang của cô... và dẫu sao hay sao nữa, dù thế nào đi nữa thì nó vẫn còn hoài nguyên vẹn trong tâm thức của cô.


Cuộc sống khoa học phát triển, mỗi ngày con người càng thêm tiện nghi và hiện đại, bây giờ đây hai bên có thể nói chuyện với nhau ngay cả cách xa nửa vòng trái đất, thư điện tử chỉ vài giây là đến nơi người nhận, những lá thư bưu chính xanh, tím trở thành lạc hậu, trở thành phương tiện thông tin quê mùa, hao tốn thời gian nên chẳng mấy ai còn viết thư tay nữa có chăng chỉ dành cho những người muốn lăn vào bánh xe quá khứ…

Xuân này. Mùa xuân cách nhau hơn ba mươi năm.

Bây giờ cô thì không còn trẻ, dáng dấp cứ gầy guộc, mắt trủng sâu như thầm chứa đựng biết bao kỷ niệm, đôi tay thì khô ráp vì cáng đáng nhào nắn bao ưu phiền chật vật, đôi chân thì chậm chạp hơn, sợ vấp ngã trên đường phố nhưng tuyệt nhiên không còn nỗi sợ khi gương mắt đối diện cuộc đời, đó là những lời anh đã từng nhắc nhở cô ta.

Bất chợt quá, hôm nay cô lại cứ muốn ngồi chờ một lá thư. Lá thư chuyền từ tay nhân viên bưu điện, được người nhận vồ lấy đọc ngấu nghiến quên cả một câu cám ơn tối thiểu. Cô ấy đang náo nức, nôn nao trong sự hy vọng mơ hồ mà chẳng hề tin là trở thành sự thật.

Hồi Mẹ cô mất (cách đây hơn hai mươi lăm năm) cô có viết thư báo tin buồn với anh và anh đã hồi âm cho cô một bức thư thật dài hơn những lá thư trước đây, anh dùng mọi lời lẽ từ xa xôi đến gần gũi để an ủi cô, hỏi han từng chút, từng chút, hỏi về cuộc tang lễ diễn ra như thế nào và hiện tại cô sống ra sao, giống như là muốn bù đắp, trám chỗ mất mát cho cô, hình như anh đang cố sức thay thế bóng hình người Mẹ...
Nhưng...
Thật là một sự kết thúc không vui chút nào vì đó cũng là lá thư cuối cùng của anh, từ sau đó cô không còn đọc được bức thư nào của anh nữa!

Bất chợt...
Lòng lại thấp thỏm lo lắng cho anh. Bao nhiêu năm rồi anh đã có ai kề cận chăm sóc không? Bao nhiêu năm rồi, có ai gởi tới anh lời yêu thương cuộn tròn trong bìa thư màu tím hay không? Có ai san sớt sức sống tâm hồn cho anh không? Có ai phá tan cái không khí cô đơn, trầm mặc mà anh hay thường có hay không? Có ai, có ai...v.v... không?

Cơn gió lạnh ùa về lướt qua trên mái tóc, hình như mang theo cả những giọt nhớ nhung mà từ lâu không cánh thư nào chuyên chở. cô chợt biết là... cô đang nhớ anh thật nhiều.
Cô nhìn vào phía trước mặt, lòng thì thầm nhắn gởi:
- Anh biết không? Tôi đang đứng nơi đây, tôi đang nhoài cả tâm hồn mình ra mà sưởi ấm bằng những trang thư của anh, nó sẽ không bao giờ trở thành cũ kỷ hay quên lãng với tôi. Tôi trân trọng nó như là những phép mầu ẩn giấu trong cuộc đời... để bắt nguồn cho sự sống xanh tươi của tôi! Và, tôi hy vọng rằng, cầu mong rằng anh rồi cũng sẽ thật ấm áp trong mùa đông này... giống như tôi bây giờ, anh nhé!
Cô đưa tay quẹt vội giọt lệ sắp lăn dài nơi khóe mắt... và tiếp tục lẩm nhẩm:
- Cám ơn anh, cám ơn anh mỗi ngày trong suốt cuộc đời tôi. Và với tất cả thương mến tôi sẽ lại chúc anh với câu chúc quen thuộc qua những lá thư đầu năm xa xưa của chúng ta.
"Chúc anh một năm mới tấn tài, tấn lộc, tấn bình an!"

Thuvang