Đêm nay!

Đêm nay trời lạnh lắm, lạnh cả mặt đường, cây cỏ. Ngọn đèn đường vẫn đó nằm yên cam chịu, vàng quạch cô đơn. Tình yêu cũng thế, trái tim lạnh không ngủ cứ nhớ nhớ, một mình lộc cộc với bàn phím vu vơ chảy tràn tâm sự.

Cảnh về đêm khuya thật yên tịnh, thật đẹp, thật buồn. Nỗi buồn của con người xa xứ, nỗi nhớ về một dòng sông, nhớ tới một cánh lục bình, nhớ một dáng người xa xăm!

Thinh lặng cùng với đêm, chỉ mình với mình mới có thể thả nổi mớ hổn độn yêu thương chưa tròn trịa ra bề mặt mà nhìn ngắm, rồi đặt ra câu hỏi chồng chéo, nghịch lý, tại sao, cho đêm chao nghiêng trở thành cô liêu với lững lờ, hoang vắng.

Tự dưng mủi lòng khi thấy mình chẳng là quan trọng. Tự dưng nghĩ tới những người không may mắn trong chính giờ phút này rồi buồn tan tác nghe xót cả tâm can. Tự dưng nhìn tấm lịch, nhìn đồng hồ, nhìn thời gian đã trôi qua rồi thấy mình chậm chạp, không tài cáng gì, không đem lại nhiều hạnh phúc cho những người xung quanh!

Ngồi với đêm vẫn nghe văng vẳng bên tai lời nói từ những người thân yêu nhất, tôi viết và biết rằng từ lâu đã quen với sự khủng hoảng và khiếp sợ mất mát nên luôn thầm mong mỏi tất cả cũng sẽ là như tiếng vỡ của một chiếc ly vì sơ ý đánh rơi!

Ta cứ đi hoang, cứ lạc vào trong những niềm đau, đắm đuối trong những nỗi dày vò... vì ta biết chỉ sau những lúc buông lơi trong thế giới riêng của mình ta mới thật sự là ta – người phụ nữ là vậy, yếu đuối nhưng cứ luôn cố tỏ ra là gan lì, mạnh mẽ... để rồi khóc ròng khi đến điểm tận cùng!

Khi mắt khô, con tim bình lặng thì mới quay đầu về hiện tại, rồi lại có niềm tin, có khát khao và mơ ước.

Khóc mà không cần phải khinh khi mình là kẻ yếu đuối, cô đơn mà vẫn thấy mình hạnh phúc hơn rất nhiều người.

Sắp tàn đêm, xếp lại dòng suy nghĩ, gác lại ưu tư rồi lăn vào gối tự ru mình vào giấc ngủ - ngủ ngoan và bỏ ra ngoài tất cả những gì con tim mách bảo...

Thuvang