Một Nửa Riêng Mình

Nắng ngả chiều tà soi bóng nước
Chạnh lòng lưu luyến bước chinh nhân
Phương trời hai nẻo niềm phong kín
Lặng lẽ âm thầm mỏi bước chân

Tựa cửa bên song gió quyện sầu
Trăng tròn lẻ bóng biết về đâu?
Thiết tha kỷ niệm hằng in dấu
Mộng tưởng bên đời hiệp phố châu

Rồi một chiều thu gió cuốn lây
Ngân ru trầm khúc nhịp duyên đầy
Từng lời êm dịu dần xa khuất
Hai kẻ đôi đường, đó nhớ đây

Chút ái hương xưa khoắc khoải nầy
Vẫn còn ấp ủ gởi từng mây
Muôn trùng cách biệt xa xôi quá?
Tình hỡi ơi tình, cảnh níu vây…!





Uyên Uyên