Ánh Quang

Trăn trở sau rèm
Từ anh giã biệt phương này
Môi em mặn thấm chảy dài lệ rơi
Dừa tàng rũ bóng im hơi
Xót xa giọng hát à ơi trưa buồn

Trời làm mây khóc như tuôn
Khơi niềm luyến nhớ trổ nguồn bên song
Thì thầm bao nỗi ước mong
Anh đi chớ vội thay lòng thủy chung

Quanh em sầu nhớ mịt mùng
Thoảng đâu vẫn thấy hình dung tràn đầy
Ôm ghì khung ảnh vòng tay
Để nghe ấm lại má gầy phong sương

Không đưa anh tận phi trường
Nên nghe giận dỗi còn vương đậm tình
Bên rèm hồn ngập điêu linh
Châu rơi ướt đẫm như nghìn giọt mưa

Anh giờ xa thật hay chưa?
Vẫn mong chuông réo giữa trưa oi nồng
Và em cứ mãi ngóng trông
Anh về tươi lại đoá hồng quê xưa

08-05-08