Tự Thán
Hồ Xuân Hương



Con bóng đi về chốc bấy nay,
Chũ duyên nào đã chắc trong tay.
Nghĩ cùng thế sự như lòng đốt,
Trong suốt nhân tình dạ muốn say.
Muôn kiếp biết là duyên trọn vẹn,
Muôn đời riêng mấy kiếp chua cay.
Nỗi mình nỗi bạn dường bao nả,
Dám hỏi han đâu những cớ này.

Lẩn thẩn đi về mấy độ nay,
Vì đâu đeo đẳng với nơi này.
Ấm trà tiêu khát còn nghe giọng,
Chén rượu mừng xuân dạ thấy say.
Điếm lữ trông chừng mây đậm nhạt,
Dòng thu xem cỡ nước vơi đầy.
Thương ai hẳn lại thương lòng lắm,
Này nợ này duyên những thế này.