PDA

View Full Version : NGƯỜI BẠN TRƯỜNG TRUNG HỌC...



Bluesky07
11-21-2007, 06:30 AM
Lúc đó khoảng năm giờ sáng, anh chàng Fernandez người Mễ Tây Cơ, đang lái xe chiếc xe truck Toyotachạy bon bon xuyên qua thị trấn XYZ nằm ở phía bắc của thành phố Atlanta. Đã vào đông, trời trở lạnh, Fernandez nhủ thầm ước gì có được một ly cà phê nóng để nhâm nhi nhưng trên khoảng đường vắng vẻ chỉ có hai lane này, không một bóng người lai vảng làm gì có cây xăng hay hàng quán gì đểcho hắn dừng chân. Xa xa, hai bên đường là rừng cây thấp thoáng trong tối dày đặc...

"KKKKétttt........." Tiếng bánh xe rít lên trên mặt đường vì Fernandez chợt đạp thắng gấp. Hắn cho xe từ từ lui lại vì thấy một bóng người bên cạnh chiếc xe hơi nhỏ đang vẩy tay xin quá giang. Nhìn thoáng qua dáng vẻ của kẻ bộ hành giống người cùng xứ với mình, Fernandez động lòng trắc ẩn, thương hại cho hắn bị hư xe ởmột nơi hoang vu lạnh lẻo như vậy. Khi đến gần sát bên chiếc xe thì hắn mới nhận ra gã thanh niên trẻ không phải là người Mễ mà là một tên Á đông cao khoảng 5'8'', còn rất trẻ, cở chừng mười sáu, mười bảy tuổi thôi, mái tóc đen cắt cao gọn gàng, nước da tuy rất trắng nhưng tái xanh đang nhìn hắn. Thấy nguời lạ nhỏ con hơn mình, lại ăn mặc phong phanh, chỉ độc mổi cái quần jean đã bạc màu và chiếc ao sơ mi trắng, trên hai tay khôngmang gì cả, Fernandez yên tâm ngừng xe hẳn. Bấm cửa kiếng xe xuống hắn hỏi lớn :" What's wrong, man? Your car broke down?" Lúc này hắn mới thấy rỏ trên cổ của gã này có một vết thương chạy dài từ trái sang phải đỏ tím thẩm đang rịn máu. Người lạ mặt không nói gì, giơ tay chỉ về phía bên kia đường, Fernandez nhìn theo nhưng không thấy gì cả, ngoài rừng cây hoang dại đang đong đưa những cành khô trụi lá theo cơn gió lạnh của mùa đông. Hắn nghĩ thầm dù chuyện gì đã xảy ra ở đó hắn sẽ không bao giờ bước xuống xe, cùng lắm chỉ cho tên này quá giang một đổi mà thôi. Quay đầu lại định nói cho gả Á đông biết ý định của mình thì hắn há hốc mồm ngạc nhiên vì không thấy ai ở đó nữa. Dụi mắt thật mạnh vì không tin vào thị giác của mình, Fernandez định thần cố gắng nhìn rỏ hơn. Quả thật,từ ánh sáng của haibóng đèntrước đầu xe truck, hắn nhận rachiếcHonda Civic củ kỹ màu đỏ sậm vẫn còn đang đậu chơ vơ bên lề đường, nhưng xung quanh thì không một bóng người.....

Ngơ ngơ ngác ngác không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng linh tính cho biết là phải rời xa nơi này càng nhanh càng tốt, Fernandez cắm đầu đạp gas chạy thẳng một mạch, khôngnhớ làbao lâu cho đến khi thấy bảng hiệu cây xăng Citgo trước mặt thì hắn mới thở phào nhẹ nhỏm. Chạy thẳng vào parking trước cửa, hắn ngừng xe lại, làm dấu thánh giá rồi bước vào bên trong mượn điện thoại để gọi cảnh sát.[/align]

Bluesky07
11-21-2007, 07:36 AM
Khoảnghai mươi phútcảnh sát mới đến.Sau khi ngheFernandeztường trìnhđã thấy một chiếc xe bỏ hoang và cóngười gặp tai nạn ở khoảng đường phía trước, hai người cảnh sát nhìn nhau, yêu cầuhắn đi cùng với họ trở lại hiện trường. Chạy dọc theo con đường nhỏ không lâu, cả ba đều thấy chiếc xe Honda nằm im lìm ở đó. Hai nhân viên cảnh sát rút súng đi vòng quanh xem xét và lập biên bản. Tuy đã sáu giờ sáng, trời vẫn còn rất tối,nhờ hai cây đèn bấm có mang theo của nhân viên công lực mọi người có thể thấytrên ghế hành khách có mộtcáitúi xách học trò,vài quyển sách toán Algebra và Calculusnằm bên cạnh, ngoàiratrên xe không còn gì nữacả.Không bao lâu có đến hơnsáu chiếc xe cảnh sát nữa lần lượt tới tham dự cuộc điều tra,mộtnhân viên cảnh sátcó mang theo một con chó bẹc giê của Đức. Qua lời kể của Fernandez thì nạn nhân chỉ vềphía bên kia đường, mọi người đầu tập trung đisang hướng đó tìm kiếm...

Không lâu sau khinghe tiếngchósủa inh ỏimột viên cảnh sát kêuhắn đi theo đểgiúp tin tứcchoviệc điều tra. Đisâu vào phía khu rừng độ chừng năm mươi feet thì Fernandezthấy một cái xác đangđung đưatrên cành cây cao, sợi dây thừng xiết chặt quanh cổ. Tuy mặtxác chết cúi ập xuống trước ngực,hắn nhận ra ngaydáng dấp, mái tóc, và nhất là bộ quần áo trên người của gã Á đôngđã xin quá giang khi nảy...

Tuy lúc đầubị tình nghi có liên quan với án mạng nàyvì lời khai củaFernandez không "make sense" vớicảnh sát,nhưngsau bốn mươi tám tiếng điều tra của thám tử sở cảnh sát,tất cả mọi nghi vấnđều được giải trừ. Trong túi áo nạn nhânngoài một cái Home Depot receiptkê rỏ sợi dây thừng và giá tiền còn có một lá thư nhỏ để lại chogia đình.

Buổi trưahôm đó trường XYZ High School xôn xao vì sự có mặt của thám tử điều tra đến trường để hỏi thêm chi tiết về người học sinh gốc Việt nam đang học lớp mười hai tại đây. Thầy cô giáo và tất cả bạn bè của N đều bàng hoàng sững sốt vế cái chết củangười học sinh ưu tú, xuất sắc trong tất cả mọi mặt,vàchưa hềbị kỹ luật hay có rắc rối với nhà trường, bạn bègần ba năm qua.... (còn tiếp)

thefall
11-21-2007, 01:22 PM
Thanks Blue!

Câu chuyện hấp dẫn ngay từ những dòng đầu tiên.
Thanks for sharing! Blue.

Isabella
11-21-2007, 01:50 PM
Blue,

Viết hay quá. Chotnho thật hân hạnh có Blue tham gia.:):)

mocha tapioca
11-21-2007, 03:00 PM
hay quá, hấp dẫn quá Blue ơi! tiếp nữa đi!!! please!!:) thank you!

tidethuong
11-21-2007, 07:34 PM
Hay, lôi cuốn và hồi hộp ghê, viết tiếp nhanh nha Blue please !!!

MuaHe
11-22-2007, 09:48 AM
Bluesky viết văn hay quá.

et
11-26-2007, 07:16 PM
Bluesky,
et sợ ma nhưng lại thích đọc và xem phim ma, chuyện nầy có thể trở thành phim...
Lâu qúa chưa được xem phim ma để sợ, chỉ thấy gớm thôi. Viết nhanh lên nhé...

Bluesky07
11-27-2007, 11:42 PM
Khi tin của N tự tử loan khắp trường thì tôi chỉ đang học lớp 11 mà thôi. Nhưng trước đó một semester tôi học chung lớp Algebra với cả N và L, bạn gái của N. Tôi biết họ đang cặp đôi với nhau vì lúc nào họ cũng ngồi kế bên nhau, cùng vào và tan lớp cùng lúc, tay trong tay thân thiết và thân mật vô cùng.

Trong khi N cao ráo, trắng trẻo thì L lại nhỏ nhắn, ngăm ngăm nhưng rất xinh đẹp, không giống người Vietnam một chút nào mà lại giống như người Phi Luật Tân hay Thái. Qua lời L kể thì khi cả nhà L có tám người vượt biên bằng tàu nhỏ đến được Thái Lan thì cha đã chết, sáu anh chị lớn tuy được bình yên nhưng mẹ L phải vô bệnh viện cấp cứu và phải được tiếp máu vì tình trạng sức khoẻ nguy ngập. Đang mang thai L nhưng buồn rầu, đau khổ vì cái chết của chồng, thêm sức khỏe yếu ớt, sau đó mẹ đã đẽ non L. Nhỏ tin rằng dòng máu của người Thái đã truyền vào huyết quản nên đôi mắt của mình có màu đen lay láy và nước da nâu sậm. Tuy học sinh Vietnam trong trường không đông lắm, trên dưới chỉ độ khoảng 30 người nhưng có một số cùng sống trong khu apartment nghèo rẻ tiền nằm gần dưới downtown của gia đình L. Trong số này có người vì ghen ghét hay hiềm khích gì đó với L, tung tin rằng, tình cờ, đã nghe một trong những anh chị của L khi gây gổ lớn tiếng với nhau là L không có cùng một cha với họ. Cha ruột của L là tên cướp Thái Lan đã hảm hiếp mẹ cô và đánh đập cha cô tàn nhẩn khi ông can thiệp. Hai tháng sau khi đến đảo, biết mình có mang, mẹ L cố gắng phá thai nhưng không thành, được đưa vô bệnh viện cấp cứu. Sự thật ra sao, thế nào, tôi không biết rỏ và cũng không quan tâm vì cảm thấy mến L; lúc nào nhỏ cũng nhoẻn miệng cười hiền lành thân thiện với tôi khi gặp nhau trong lớp.[/align]

Bluesky07
11-27-2007, 11:44 PM
Blue cảm ơn các sis ủng hộ.... Hổm nay Blue out of town, hôm nay mí vô được...
[sm=motocanagliasmack5vu.gif]

MuaHe
11-28-2007, 01:03 AM
Bluesky, thanks sis. Hổm rày chờ sis viết tiếp :)

rosetien
11-30-2007, 06:46 PM
RT thích cách viết văn nhẹ nhàng như thủ thỉ thầm thì muh rất lôi cuốn of Sis Bluesky ,mong là sẽ Sis sẽ sáng tác thêm tiếp sớm nha.Thanks ;)

Bluesky07
12-02-2007, 08:17 PM
Cái chết của N có liên qua gì đến L không? Tại sao N phải tự tử? Rồi L sẽ ra sao đây? Linh tính của tôi thôi thúc phải tìm hiểu nguyên nhân và chi tiết trong câu chuyện này vì lo sợ cho L, và cũng vì đau xót cho người con trai tài hoa, thông minh, và lổi lạc như N mà phải chọn cái chết đau thương và buồn thảm như vậy...

Ngày đến Funeral Home để nhìn mặt N lần sau cuối thật ảm đảm. Buổi sáng hôm đó mưa phùn lất phất, trời xám ngắt, qua khỏi con đường nhỏ dẩn đến nhà quàn là đến parking lot khá rộng, lát đát trong sân vài cây Dogwood đã trụi lá đứng chơ vơ trước cửa, tôi đến sớm nhưng hình như đã có người đến trước tôi vì có vài chiếc xe đã đậu ở đó rồi. Bước qua hai cánh cửa gổ có những ô kiếng vuông phía trên kiểu Pháp, tôi đưa mắt nhìn quanh. Sau những hàng ghế dài hai bên cuối hàng là chiếc quan tài màu đen, đơn sơ, mỏng mảnh loại rẻ tiền nằm, bên cạnh là một người đàn ông dáng già khọm như đã sáu mươi tuổi, và một người tôi đoán là anh của N vì gương mặt giống in hệt bạn tôi tuy không thanh tú bằng.

Một tiếng nấc nhỏ ở góc bên kia phòng, tôi nhận ra ngay cái dáng gầy guộc nhỏ bé của L. bên cạnh một cô bạn học cùng lớp. Tóc L xoả xuống một bên, che hẳn khuôn mặt. Tôi chầm chậm đi về phía quan tài, nhìn vào. Gương mặt N thật bình yên, thản nhiên trước những nổi khổ đau mất mát của người thân. Cũng với cái áo sơ mi trắng và chiếc quần jean bạc màu muôn thuở của bọn học trò trung học, bạn tôi nằm đó như đang ngủ một giấc bình yên sau những giờ học căng thẳng miệt mài để chuẩn bị thi lấy đủ điểm vào đại học mà gia đình N mong muốn. Cả trường đều biết trong kết quả đợt thi trắc nghiệm SAT đầu tiên, N là người duy nhất đạt điểm tối đa 1600, và tên N đã được gởi đi dự tuyển cho các học bổng của những đại học danh tiếng như Havard, Yale, MIT, Princeton... N không chỉ là niềm tự hào của nhóm học sinh ngưòi Việt, hay Á đông, mà còn là sự kiêu hảnh của cả trường chúng tôi.[/align][/align]
Ngày đám học sinh trường chúng tôi đến thăm gia đình, cha của N chỉ nói một câu rồi bỏ vô trong :" N nó bị bệnh tâm thần, vì không có lý do gì để làm như vậy hết." Cả đám học sinh nhìn nhau ngơ ngác, đó là kết luận của gia đình kẻ quá cố hay sao? Tôi tìm cách nói chuyện riêng với người anh của N và xin phép được gặp riêng để hỏi thêm về N, và anh nhanh chóng nhận lời vì chính anh cũng muốn biết chi tiết về những sinh hoạt của em trai trong trường học lúc còn sống. Qua anh, tôi biết rỏ thêm về bối cảnh gia đình N.

Cha của N là người Quảng Nam - Đà nẳng, trước năm 1975 là sĩ quan quân lực Vietnam cộng hoà nên bị đi tù cải tạo sau khi cộng sản chiếm miền nam. Mẹ N đang có thai phải ẳm đứa con gái mới hơn một tuổi về ở với cha mẹ ruột sống lây lất qua ngày chờ chồng về. Sau bốn năm trời bị đày ải trong tù, cha N được thả ra và trở về đoàn tụ với vợ con và hai con. Ông phải đi làm nhiều nghề rất vất vả như đạp xích lô, khuân vác, để phụ nuôi cả gia đình. Chỉ mới mấy năm sau khi sinh thêm được N thì vợ ông vì lao tâm lao lực quá nhiều vướng phải bệnh ho lao. Khi N vừa được năm tuổi thì mẹ mất. Một mình cha N dẫn ba đứa con, một gái hai trai, sang định cư ở Hoa Kỳ vào những năm đầu của thập niên 90s. Ba cha con sống đùm bọc chăm sóc lẩn nhau trong cảnh gà trống nuôi con. Hai anh chị lớn của N vừa đi học vừa đi làm thêm để phụ giúp cho cha. Riêng N vì còn nhỏ nên hoà nhập vào cuộc sống khá dễ dàng.

Trong khi cha N đặt rất nhiều kỳ vọng nơi thằng con trái út thì N cũng luôn tỏ ra thông minh, có trách nhiệm trong việc học hành. Năm nào N cũng đạt danh hiệu học sinh ưu tú toàn diện và được nhảy lớp trong những năm trên tiểu học (Middle School). Sau giờ học, về đến nhà trò tiêu khiển duy nhất của N là đọc sách và tập luyện bóng rổ đằng trước sân nhà. Một phần do hoàn cảnh kinh tế của gia đình, và phần khác thì N có vẻ nhạy cảm và trưởng thành hơn các trẻ em cùng lứa tuổi, nên cuộc sống N thiên về nội tâm và khép kín. N rất ít nói, chỉ hay cười, và siêng năng phụ giúp cha và anh chị những việc lặt vặt trong nhà.

Khi N đạt điểm tối cao trong kỳ thi SAT, cha N bày tỏ nguyện vọng muốn N trở thành bác sĩ. Đó là mơ ước thầm kín của ông bao nhiêu năm nay ngậm đắng nuốt cay, côi cút nuôi con. Sanh ra ở vùng đất nghèo nàn của miền trung Việt nam, cái câu :" Có trung hiếu đứng trong trời đất, Không công danh nát với cỏ cây" đã sớm thấm sâu vào xương tủy huyết mạch của ông, sống để dạ, chết mang theo. Ông tin tưởng rằng bây giờ đây, nơi đất lạ quê người thì cái học thức và địa vị kia lại càng trở nên quan trọng hơn vì nó sẽ đưa đến cho con ông sự thành đạt về tiền bạc, sự vinh hiển, và trọng vọng của bà con, bạn bè ông trong cái cộng đồng Việt nam nhỏ bé này.[/align][/align][/align]

Bluesky07
12-02-2007, 08:20 PM
Khi biết N quen với L, lúc đầu thì gia đình không quan tâm mấy nghĩ rằng tuổi trẻ, tình cảm học trò. Nhưng khi thấy hai người thường xuyên bên nhau thì cha N nhắc nhở N phải lo tập trung học hành và còn học lên đại học, quen biết bạn bè thì được nhưng đừng để cho quan hệ thân thiết và nghiêm trọng hơn rồi cả hai lở dở chuyện học hành. Người cha đâu hiểu rằng bao năm mất mẹ, sống bên cạnh người cha quần quật làm lụng, N khao khát tình thương, sự âu yếm ân cần, và tình thương của mẹ. Tuy cũng được chị an ủi chăm sóc, nhưng làm sao cho bằng bàn tay hiền mẩu? Lần đầu tiên biết yêu, N yêu L say đắm, tuy không để cho tình cảm ảnh hưởng chuyện học hành nhưng N đã quyết tâm không học bác sĩ. N không muốn nhận học bỗng của những trường ngoài tiểu bang mình đang ở mà chỉ muốn ở gần gia đình, được đi học chung trường với L. Vả lại, N thích thú và muốn nghiên cứu về kỹ thuật, nhưng không biết làm sao nói ra ý định của mình. Vì khi nghe tin trường đại học danh tiếng Havard thông báo cuộc hẹn để phỏng vấn N và gia đình cho học bổng Y Khoa toàn phần, cha N đã nghẹn ngào rơi nước mắt. Ông không ngờ có một ngày, đứa con trai của ông sanh ra từ một vùng đất cày lên sỏi đá, một quốc gia lạc hậu nghèo nàn, lại có thể vào ngồi học chung trường với các con của tổng thống, các chính khách, và thương gia nổi tiếng và giàu có, đầy quyền lực ở Hoa Kỳ. Thắp nén hương cho vợ mà hai dòng lệ chảy nhạt nhoà trên má của ông. Anh chị của N, và ngay cả N đều có mặt lúc đó, thì làm sao N có thể làm cho cha và anh chị thất vọng, đau buồn đây?[/align]

Là người đọc rộng hiểu nhiều, biết suy xét, N thừa hiểu rằng không thể bỏ ra ít nhất tám năm để trở thành bác sĩ thực thụ, tốn biết bao nhiêu là tiền bạc, công sức theo đuổi một nghành nghề mà mình không cảm thấy có hứng thú. Băn khoăn trăn trở, đau lòng vì không biết phải nói sao cho cha rỏ, N thố lộ với anh ruột nhờ thuyết phục cha dùm cho N tự quyết định việc tương lai của mình.

Khi N đi học về ngày hôm đó, cha N giận dữ la rầy con ngu dại không biết quý trọng cơ hội hiếm có, tại sao có thể bỏ qua một điều kiện tốt như vậy trong khi hàng ngàn, hàng vạn học sinh không riêng chỉ ở Hoa Kỳ mà khắp năm châu bốn bể mơ ước có được giống như N. N cúi đầu im lặng nhưng không ngờ càng nói ông càng trở nên giận hơn và lôi luôn L vào câu chuyện. Vốn không thích L vì nghe lời đồn đãi về hoàn cảnh khó khăn, thêm lai lịch cha L không rỏ ràng, Cha của N khăng khăng cho rằng tại vì sự ảnh hưởng hoặc xúi giục của L mà N thay đổi. Ông cấm N từ nay không được qua lại với L nữa. N càng phân trần giải thích, cha N càng tức giận hơn, không giằn được sự nóng nảy ông đánh một bạt tay vào mặt đứa con trai út yêu quý nhất của mình. Sau đó ông gằn giọng cảnh cáo N phải sớm thức tỉnh, biết rỏ đạo hiếu nghĩa là vâng lời cha mẹ, và có trách nhiệm với bản thân, gia đình. Ông sẽ không bao giờ tha thứ cho N nếu còn cãi lời.

Sau đó thì N trở nên thâm trầm buồn bã, nụ cười thân thiện trên môi đã biến mất, ngoài việc đến trường học hành, N tránh không gặp L nữa và không để lộ ra một cảm xúc gì với nghững người chung quanh. Cha N trở nên yên lòng, ông cho rằng con trai đã ý thức được tình thương yêu và sự hy sinh của ông cho các con, hiểu được lý lẽ trong đạo làm người. Nhưng khoảng hơn hai tháng sau cuộc xung đột giữa hai cha con, L tìm gặp N sau giờ học và báo cho biết tin quan trọng. L đã có thai, mẹ cô L đã dẩn đi bác sĩ khám nghiệm và có kết quả xác định. Trong lần gặp gở chia tay cuối cùng, L quá đau lòng vì quyết định vâng lời cha của N, hai người ôm nhau khóc lóc. N dứt khoát chia tay, nhưng L cương quyết dâng hiến tình yêu vô điều kiện cho người yêu. Không ngờ trong một phút nông nổi, hậu quả đến ngoài sự tưởng tượng cho cả hai người. Hôm đó, N thẩn thờ ra về như người mất hồn.[/align]

Bluesky07
12-02-2007, 08:22 PM
Dù mẹ của L khuyên L sớm đi phá thai, nhưng cô kiên quyết không chịu. L thương N quá nên vui mừng khi có đứa con này. Trong cô đơn, lạc lỏng, hai người đã tìm được sự khích lệ, an ủi trong nhau; N và L trở nên khắng khít hơn, không gì chia cắt được nữa, họ quyết định đương đầu với khó khăn bất chấp tất cả...

Khi biết L nhất quyết giữ đứa con dù bị gia đình làm áp lực rất dữ, N về nhà thẳng thắn nói cho cha biết rỏ câu chuyện và quyết định sẽ giúp L bất cứ những gì N có thể làm được. Không ngờ khi hay tin, cha N sau khi trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu, không nói gì yên lặng bỏ đi vô phòng. N và L vẫn tiếp tục đi học và dấu không nói chuyện này cho bạn bè biết. Nhưng chỉ được một tuần thì N nhận được phone cho hay L đã vào bệnh viện và phải ở lại điều trị vì tình trạng xuất huyết khá nghiêm trọng. Không còn giữ được đứa con nữa, L đau khổ vô cùng. Qua kết quả xét nghiệm máu, bác sĩ hỏi L có uống thuốc RU 486 - thuốc phá thai thành phần gồm có mifepristone và misoprostol chỉ có ở Âu Châu, hiện bất hợp pháp trong thị trường Hoa Kỳ. N và L ngơ ngác nhìn nhau, đây là lần đầu tiên họ nghe qua tên thuốc.[/align][/align]
L hỏi mẹ và yêu cầu nói sự thật, nếu không thì cô sẽ báo cảnh sát để họ điều tra chuyện này. Ngần ngừ rất lâu, mẹ L cho biết là chính bà đã pha thuốc vào canh cho L ăn nhưng thuốc này là do cha của N cung cấp. Thì ra cha của N có người bạn thân ở Âu Châu đã nói chuyện về loại thuốc phá thai có bán thông dụng ở các nước này cho ông biết trước đây. Sau khi biết chuyện của N và L, ông đã nhờ người này mua dùm và gởi qua ngay lập tức. Khi ông hẹn gặp riêng má của L phân tích hơn thiệt, hai người đều đồng ý là có con sớm quá ở lứa tuổi này đều bất lợi cho cả N và L. Cha N khuyên bà nên bỏ thuốc vào thức ăn, L không biết gì cả sẽ tưởng rằng bị bị hư thai mà thôi và cũng sẻ không bị lương tâm vày vò cắn rứt về sau.

Nghe qua câu chuyện L khóc rống lên, đau thương đứt đoạn ruột gan, cô không ngờ mẹ ruột của cô lại nở ra tay quá tàn nhẩn như vậy. Cuộc đời của cô từ lúc lớn lên biết chuyện cho đến giờ vô cùng đơn độc vì các anh chị không ai ngó ngàng gì đến cô. Mẹ phải đi làm hai jobs để nuôi đám con, về nhà còn phải lo nấu ăn dọn dẹp nữa, không có thời gian nhiều. Nên từ bé, một mình cô thui thủi chơi với con búp bê da đen do hội thiện nguyện trong nhà thờ tặng cho nhân dịp lễ Giáng Sinh, cô nói chuyện tâm tình với nó, ôm ấp nó khi đi ngủ. Nó là người bạn duy nhất của L mổi khi cô cảm thấy bơ vơ và trơ trọi trên cỏi đời này, cho đến khi gặp được N.

Tuy cả hai người đều không làm lớn câu chuyện này nữa vì không nở gây rắc rối và phiền phức vế mặt pháp luật cho cha N và mẹ L, nhưng trong hai tâm hồn non nớt và thánh thiện kia xuất hiện sự nghi ngờ, phân vân, và tổn thương sâu sắc. Gia đình ruột thịt mà còn đối xử với mình như vậy, họ không còn biết phải nên tin ai nửa.....[/align]
[hr]
[/align][/align]

Bluesky07
12-02-2007, 08:23 PM
Sau đó không cho ai biết kể cả L, N âm thầm đấn trường đăng ký gia nhập lực lượng Không quân (Airforce) của Hoa Kỳ, sau khi tốt nghiệp trung học sẽ lên đường ngay gia nhập đời sống quân đội. Sau chuyện hại L hư thai, thấy con trai im lìm không có phản ứng gì cả và cũng không nói chuyện với ai trong gia đình nửa, cha N bắt đầu lo ngại thật sự, ông chú ý đến tất cả thư từ, điện thoại gọi đến cho N. Khi thư thông báo của lực lượng Không quân Hoa Kỳ gởi về, ông lén xé ra xem và biết được tất cả dự định của con trai. Biết cứng không xong, ông ra lệnh cho anh và chị của N cùng đồng lòng năn nỉ và thuyết phục N từ bỏ ý định này. Ông quỳ xuống khóc lóc, thậm chí đòi dọa sẽ uống thuốc ngủ tự tử ngay ngày N lên đường ra đi.

Anh chị của N cũng khóc, họ năn nỉ N đừng làm cho cha già đau lòng và tổn thương thêm nữa. Họ kể cho N nghe cả cuộc sống cơ cực của mẹ, của cha chỉ mong nuôi con nên người...Hy sinh lo lắng tất cả vì con mà thôi. N không nói gì chỉ im lặng ngồi nghe....

Sáng hôm sau, N dậy sớm đi học như thường lệ, sau khi tan trường N đến thẳng HomeDepot và mua sợi dây thừng, bỏ receipt vào túi áo sơ mi, và chạy thẳng ra bìa rừng. Tấm giấy viết để lại cho gia đình chỉ có ngoằng ngoèo mấy chử :"Con đi đây, không ai phải buồn phiền gì về con nữa. Mẹ cũng đang cần người chăm sóc và an ủi" ....

Theo kết quả của xét nghiệm thây thì N chết khoảng 6 giờ chiều ngày hôm đó. Cha N không khóc nhưng kết luận rằng N đã bị bệnh tâm thần, nhưng đó là qua lời ông nói bên ngoài, còn tận đáy lòng kia không ai hiểu ông đang nghĩ gì hay cảm giác gì....[/align][/align]

thefall
12-05-2007, 05:30 AM
Blue ơi,
Many thanks !
truyên rất cảm động và lôi cuốn.