PDA

View Full Version : Lăn Lóc



Jane Smith
11-04-2007, 10:35 AM
Trời vừa hừng sáng, kim đồng hồ treo trên tường chỉ 7:12; Toàn ngóc đầu dậy nhìn qua khung cửa sổ, cảnh vật trông chừng chỉ mới có sáu giờ . Dù sao cũng phải thức dậy, hôm nay có nhiều việc phải làm, dù là ngày Chúa Nhật đầu tháng Mười Một .

Khoác cái áo choàng để che đi cái lạnh, đi ra khỏi phòng về hướng góc bếp, mở radio đài địa phương trong khi pha coffee, lắng nghe tin tức và thời tiết. "Hôm nay trời nắng, nhiệt độ trung bình 50F, cao 60F, thấp 28F, gió nhẹ; xin nhắc lại rằng giờ giấc dài của mùa Hè chấm dứt hôm nay vào lúc hai giờ sáng; bây giờ là 6:15 sáng; chúc mọi người một ngày tươi đẹp!"

Sure, ngày nào cũng được nghe lời chúc tươi đẹp này, gần như từ ống loa của cái máy; nhưng cũng thật là nó phát ra từ cái máy. Thì ra đã đổi giờ. Mà lạ thật, hình như giờ trời sáng cũng đã đổi theo. Ôi con người và thiên nhiên.

Jane Smith
11-04-2007, 10:48 AM
Lấy cái chảo sắt dày treo trên tường đặt lên bếp, mở ga cháy to; bốn miếng bacon hay sáu miếng, Toàn tự hỏi . Ăn nhiều bacon sẽ bị cao mỡ trong máu, bị "cô-lết-tê-luôn" loại xấu, Toàn mỉm cười với cái danh từ cho chính mình đặt ra; mối hận từ ngày anh ly dị vì người vợ quái đản; bỏ công việc làm ăn lương cao ở Thung Lũng Điện Tử, gia tài một gói nhỏ, Toàn đến nơi đây .

Sáu miếng bacon vừa tan mỡ, Toàn thấp lửa lại; coffee cũng vừa xong; Toàn rót cho mình một ly lớn, cái ly ghi kỷ niệm lần cuối chàng đã được cấp bằng phát minh sáng chế mạch điện siêu nhỏ dùng để chuyển âm thanh trung thực theo mạch điện xữ lý hình ảnh với tốc độ cao. Ngày đó Toàn được Giám Đốc dẫn đi nhà hàng sang ở Palo Alto ăn, trao một tấm biển khắc hình bằng đó, một chi phiếunăm trămdollarsvà một thùng sáu cái ly uống coffee này, ghi tên Toàn, số bằng phát minh và tên công ty Toàn đã làm cách đây hơn hai năm. Giờ đây Toàn chỉ còn có hai cái ly để nhớ đến ngày xưa. Còn hai tấm biển bằng sáng chế Toàn treo nó trong nhà tắm, để mỗi khi đi vệ sinh, nhờ đó mà tiêu hoá được hanh thông nhanh hơn!

(còn tiếp)

MuaHe
11-04-2007, 11:11 AM
Jane, bà đổi tông lời văn làm tui không nhận ra luôn. Đọc cứ tưởng là người Việt viết. Có điều lúc nầy bà hay đọc báo, bài viết ở mấy web từ VN lắm hả:

cấp bằng phát minh sáng chế mạch điện siêu nhõ để giãi quyết cách truyền âm thanh trung thực đi theo mạch điện xữ lý tranh hình với tốc độ cao :D

Jane Smith
11-04-2007, 11:14 AM
cấp bằng phát minh sáng chế mạch điện siêu nhõ để giãi quyết cách truyền âm thanh trung thực đi theo mạch điện xữ lý tranh hình với tốc độ cao

In English:

US Patents Office Award to ________:

Nano Circuit Chips And ChipSets To Deliver High Fidelity Audio Outputs In Conjunction To High Speed High Resolution Video.

Now, make use of either one! hahahaha

Jane Smith
11-04-2007, 11:29 AM
Trong chốc lát,Toàn chợt nhớ về ngày xưa, ngày vừa ra trường và đã có ngay việc làm cho một hãng chuyên ngành design chips điện tử . Toàn thường thức dậy rất sớm, có hôm 4 giờ sáng đã có mặt tại hãng, nhưng ít khi sau 5 giơ`; làm việc vui, không mệt; để 2 giờ chiều Toàn có thể đi về, tránh kẹt xe, có nhiều thời giờ cho công việc riêng . Ngày còn độc thân sao mà lắm hạnh phúc! Chỉ biết đi làm, chơi thể thao, để dành tiền.

Mùi bacon thơm rộ, tiếng mỡ reo lách tách trong chảo; Toàn quay lại với thực tế. Vớt bacon ra đĩa , lót giấy cho thấm bớt mỡ; đập bốn trứng gà rồi cho vào chảo mỡ. Trứng gà ở quanh đây là trứng màu nâu, lòng đỏ màu cam đậm, ngon và thơm hơn trứng mua ở siêu thị lớn, mà giá cho láng giềng chỉ có một đồng một chục. Bác Sĩ khuyên nói cái gì thây kệ bác sĩ, ăn cho no bụng rồi đi làm, ăn cho ngon và cho rẻ tiền; Toàn tự nhủ: nếu mà vì ăn ngon mà chết sớm thì càng ít tốn kém cho đời; chán lắm rồi.

Cho hai miếng bánh mì vào lò nướng nhỏ, dọn trứng chiên lên dĩa; Toàn ngồi xuống bàn, mở máy vi tính để xem tin tức thị trường chứng khoán ở NYC và thị trường nông sản ở Chicago; vừa ăn vừa đọc nhanh; không có tin gì quan trọng đối với Toàn suốt tuần qua.

MuaHe
11-04-2007, 12:33 PM
ORIGINAL: Jane Smith


cấp bằng phát minh sáng chế mạch điện siêu nhõ để giãi quyết cách truyền âm thanh trung thực đi theo mạch điện xữ lý tranh hình với tốc độ cao

In English:

US Patents Office Award to ________:

Nano Circuit Chips And ChipSets To Deliver High Fidelity Audio Outputs In Conjunction To High Speed High Resolution Video.

Now, make use of either one! hahahaha

Cái nầy thì tui chịu thua :)

Jane Smith
11-04-2007, 12:46 PM
Tắt computer, Toàn viết vào một trang mới của quyễn vở:

SUNDAY

1) Sửa hàng rào phía sau

2) Hái rau

3) Đi chợ:

* eggs
* pork
* milk
* coffee beans

4) Sửa ống nước + replace the water pump??


Rồi gạch ngang một gạch dài, Toàn tâm niệm hôm nay phải làm cho xong những việc trên. Ai đi nhà thờ kệ ai, riêng Toàn, chàng đã chia tay với vợ, với bạn, với ngày xưa và chọn cuộc sống cô lập này; không điện thoại, không thư từ, không hội họp, không còn Trời và Chúa nữa. Toàn ngày nay chỉ còn có mỗi một mình anh. Để biết những gì xãy ra nơi xa, Toàn dùng dial up internet và radio. Dù có phone, nhưng nó là party line chia sẻ với nhà hàng xóm; và Toàn chưa gọi cho ai từ ngày đến đây.

Jane Smith
11-04-2007, 04:34 PM
Ăn sáng xong, Toàn ghé lại bếp đổ đầy vào chai nước lạnh để đem theo đi làm; thay quần áo: thân mặc áo vải dày, quần jean, áo lạnh Pendleton, đầu đội nón rộng vành, chân mang giày da an toàn, lưng đeo giây nịt mang dụng cụ đồ nghề nào là búa, kiềm, kéo cắt sắt, đinh và găng tay dày bằng da .

Đi ra cửa sau, tay xách chai nước uống, tay cầm cái xẽng đào lổ; Toàn khỡi sự một ngày làm, dù rằng hôm nay là ngày đầu của tuần, ngày ngợi vinh danh Chúa.

Làm sao Toàn đến nơi đây, một nông trại nhỏ cạnh đường 126, không xa Route 97 của Oregon bao nhiêu; cảnh nhìn thấy núi Ba Chị Em (the Three Sisters Mountain).

Sau cuộc tình chụp giựt, sau cái đám cưới cho nhanh lẹ để còn trở lại Mỹ, chưa tới hai năm sau Toàn đã mất vợ đẹp mới cưới, mất căn nhà mà Toàn dành dụm mua trả gần hết cho nhanh từ ngày có việc làm, mất công ăn việc làm chính ngạch, mất hết bạn bè; Toàn gói ghém hành trang một túi, lên xe lái về hướng Bắc; bỏ lại phía sau Thung Lũng Hoa Vàng với những cái hay cái đẹp, cùng cái xấu xa dơ bẩn của cuộc đời.

Jane Smith
11-04-2007, 05:37 PM
Đầu óc dù có nhiều bối rối ưu tư, nhưng Toàn cảm thấy lành mạnh hơn. Anh quyết đi tìm cuộc sống mới .

Rời Hwy 101, rẽ vào 680, rồi đi về hướng Lake Tahoe; nhưng đến khi thấy Hwy 505 turn off, Toàn đỗi ý, rẽ ra đi về hướng Bắc theo Hwy 5; rồi cứ lái mãi, đầu nghĩ vẫn vơ; dừng lại một lần mua xăng và thỏi chewing gum; rồi qua Redding, sắp đến biên giới Oregon.

Rẽ vào con đường núi, nhỏ hẹp hơn ở Weed, Toàn hướng về Central Oregon. Đây là cái định mệnh, hình như có thần liêng dẫn dắt; vì xưa nay sinh sống ở Mỹ dù đã khoãng 20 năm, Toàn chưa bao giờ đi qua con đường này.

Toàn đến Mỹ năm sáu tuổi. Đi vượt biên với cha mẹ, nhưng nửa đường mẹ trở về nhà; Ba của Toàn bị giết chết sau hai ngày trên biển; Toàn được cứu sống, đưa vào tại tị nạn ở Indonesia; được gia đình ông Mục Sư Tin Lành bảo lãnh, rồi nhận làm con nuôi và đưa Toàn về Colorado sống và đi học.

Năm Toàn học lớp bảy, gia đình ba người lái xe về quê nội ông Mục Sư ăn lễ Thanksgiving ở Albuquerque, New Mexico bị tai nạn xe vì đường đông đá tuyết không màu (black ice). Hai vợ chồng chết; Toàn ngồi ghế sau, bị thương, được cứu, rồi về ở với Ông Bà Nội; một tháng sau thì được tin Mẹ Toàn đã chết sau ngày Toàn đến Mỹ chỉ có vài ngày. Bà tự tử trong tù; nhà cửa tài sãn bị chúng tịch thu.

Toàn khóc không ra nước mắt, lạc lõng như chân không chấm đất. Ông Bà Nội nuôi quỳ xuống thảm, ôm Toàn và cầu nguyện với một đoạn kinh ngắn. Đêm đó Toàn không ngũ được, và ngày hôm sau Toàn được cho ở nhà khỏi phải đi học.

Isabella
11-04-2007, 05:56 PM
Chi hai viết hay quá, tui hết dám kể chuyện đời xưa.

Tui có cái hình chụp hồi nghỉ tại một motel ở Weed.

Jane Smith
11-04-2007, 06:43 PM
Tiếng Việt thì Toàn quên rất nhiều, chỉ giỏi tiếng Anh - nhờ đọc nhiều sách -, tiếng Spanish, Toán, Vật Lý và Hóa Học .

Ông Bà Nội nuôi rất hài lòng với cách học và thành quả mà Toàn đạt được. Vợ chồng ônglà khoa học gia về hưu. Ngày xưa họ làm trong Viện Khoa Học Los Alamos, New Mexico; cơ sở được quản trị bởi University of California at Berkeley.

Nhưng rồi năm cuối Middle School, Toàn được ông bà kêu vào phòng khách, trang trọng, Ông nhắn nhủ: Ông bà rất vui và rất bằng lòng về việc học của con; nhưng kể từ hôm nay, ông muốn con sửa đổi. Mùa Hè này con không phải đi làm nữa, ông bà sẽ cho tiền; nhưng con phải giao lưu kiếm bạn tốt mà chơi; ông cho phép con dẫn chúng nó tới đây, ăn uống nếu muốn.

Rồi Bà thấy Toàn lo sợ, bà ngắt lời và nói: Dear, ông bà thương con, muốn con có bạn để sống cho lành mạnh. Con bất hạnh, mất cha mẹ đẻ, rồi mất cha mẹnuôi; vợ chồng ông bà nay đã già lắm rồi, không biết chết ngày nào, nhưng chắc là sẽ chết trước con; khi đó thì con nương tựa vào ai? Toàn nghe bà nói vậy, òa ra khóc tức tưởi.

Jane Smith
11-04-2007, 06:44 PM
Ba năm sau, một tháng trước khi Toàn tốt nghiệp Trung Học, Bà chết vì bệnh tim . Một tháng rưởi sau, Ông chết theo Bà . Toàn sống trong nhà được vài tuần thì có bà luật sư đến gặp, bà ta nói sẽ phải bán nhà cùng đồ đạc; mổi ba tháng Toàn phải liên lạc với bà để lãnh chi phí tiền ăn tiêu theo di chúc của Ông Bà Nội nuôi cho đến ngày học ra trường; Toàn có hai tuần để dời ra khõi nhà. Vừa nói xong, bà trao tấm danh thiếp, một chi phiếu hai ngàn dollars rồi biến mất .

Toàn choáng váng trước thực tế.

Cũng may là Toàn đã được một trường nổi tiếng nhận vào Đại Học, một phần nhờ thư giới thiệu của Ông Bà Nội nuôi, một phần lớn là do học bạ của Toàn rất tốt. Toàn quyết định rời Albuquerque sớm, đi Berkeley, California, cùng với một túi hành lý, bức ảnh vợ chồng Ông Bà và Cha mẹ nuôi. Cho tới lúc này Toàn chỉ có hai người bạn gốc Mễ; nhưng họ đã về quê ở Mexico City. Lủi thủi Toàn qua chào người hàng xóm lần cuối, bà chủ nhà này thường kêu Toàn qua ăn tối từ khi Ông Nội nuôi chết. Bà khóc, gói cho Toàn ít bánh khô và chở Toàn ra trạm xe bus Greyhound.

Jane Smith
11-04-2007, 06:44 PM
Cuộc đời sao mà khốn nạn như vầy, Toàn lẩm bẩm bằng tiếng Anh. Mua vé đi Oakland, California, one way, muốn thăm mộ Ông Bà Nội nuôi lần cuối mà cũng không làm được; họ di chúc đốt xác; rồi tro rãi sau vườn . Toàn có cái cảm tưởng rằng mình sẽ không bao giờ trở lại New Mexico .

Mãi suy nghĩ về chuyện ngày còn trẻ, Toàn đập vào ngón tay mình thay vì vào cây đinh và la thét lên vì đau; thực tế trước mắt quay trở lại, dù rằng trong hơn giờ qua, Toàn đã sửa được khá nhiều cái hàng rào xiêu vẹo. Ông hàng xóm, người đã bán tài sản này cho Toàn lớn tiếng hỏi "Chuyện gì xãy ra? mày có OK không?" Toàn khoác tay ra dấu không sao, hồi hét trở lại "Tui mới đóng ngón tay tui vô hàng rào"; ông già cười, rồi rủ Toàn đi nhà thờ; Toàn nói cảm ơn, "tôi đã cầu nguyện sáng nay rồi". Rồi Toàn mới nhớ ra, quanh đây chợ búa không mở cửa trướcmột giờ chiều ngày Chúa Nhật. Anh cố làm cho xong cái hàng rào, rồi đi sửa máy bơm nước từ giếng cạnh nhà.

Nói là cái nhà cho nó sang, thực ra nó là cái nhà kho lâu đời dùng để chứa rơm, hoa màu thu hoạch được, cùng ngựa, gà của ngày xưa.

Jane Smith
11-04-2007, 07:28 PM
Ngày Toàn đến Central Oregon, qua khỏi thành phố Bend khoảng độ mười miles về hướng Bắc, Toàn dừng lại một thành phố nhỏ hơn, tên gọi là Redmond.

Bụng đói, lưng mỏi vì lái xe suốt nhiều giờ liên tục, Toàn ghé lại một diner ven đường 97 để uống coffee và nghỉ ngơi. Trong đầu vẫn chưa có định ý sẽ đi đâu, làm gì, Toàn ngồi xuống quày ăn. Một người tiếp viên già, tóc bạch kim đến và hỏi: What's The Order, Honey? Toàn nhanh nhẩu trả lời: Just coffee, black; rồi tiếp: Where is the washroom? Nhưng thấy ngượng, Toàn chỉ tay vào tủ kiếng nói: And A Piece Of Pie. What Kind, Dear? What Is The Best? Apple Pie Is Well Liked Around Here. Toàn ra dấu bằng lòng; rồi đi về hướng nhà vệ sinh.

Lát sau trở lại chổ ngồi, coffee đen nóng và dĩa apple pie vỏ xốp màu vàng chờ sẵn; Toàn ngấu nghiến ngon miệng, húp coffee nóng và thấy lòng thanh thản dễ chịu hơn. Bà tiếp viên trở lại châm thêm coffee cho đầy tách; hỏi bánh có ngon không; Toàn cảm ơn rối rít và cười với bà; rồi hỏi người ngồi ở cái bàn cạnh cửa sỗ xéo xéo sau lưng Toàn ăn món gì mà ngửi thấy rất thơm; bà tiếp viên cười như mơ và nói Salisbury Steak 'N Gravy; món nổi tiếng ở đây. Gật đầu, ra dấumột phần ăn; rồi để nghe bà già nói But You Just Ate Your Dessert! Rồi bà rút lui vào trong bếp.

Mươi phút sau, trên cái dĩa dày màu trắng, miếng steak màu vàng cam chườm ra bên ngoài, không dày cho lắm, nhưng rất lớn; nấm xắt lát, mashed potatoes, gravy, đậu xanh và bắp luộc đủ cả. Bà tiếp viên mang lại cho Toàn ly nước đá lạnh và châm thêm coffee vào tách.

Jane Smith
11-04-2007, 10:39 PM
Bà tiếp viên già đi lại cái bàn sau lưng Toàn, người khách và bà nói chuyện gì với nhau, rồi họ phá lên cười . Chốc sau ông ta đến quầy trả tiền gần chổ Toàn ngồi, ra dấu chào thân thiện rồi nói The Steak Is Good, Eh? Toàn nuốt vội và nói cám ơn, rất ngon; How Was Yours? Ông già đáp The Best In Town! Can't Beat It, Can't Beat It! Lúc đó Toàn cũng ăn vừa xong; Toàn mời ông già How About A Cup Of Coffee On Me, Sir?

Ông già trả tiền, ghé ngồi xuống cạnh Toàn và nói Don't Mind If I Do, rồi cười rất tự nhiên, tưởng chừng ông vô tư và có dư thời giờ để sống cho thoải mái .

Đưa tay Toàn nói my name is Toan; Bob! a very short reply, rồi ông uống một ngụm coffee rồi cằn nhằn Damn It! Why Must She Serve This Damn Hot Coffee? Lisa, few ice cubes for my coffee, please! ông Bob la lớn.

Ông tò mò hỏi có phải Toàn đi nghĩ, đi thăm thắng cảnh? Toàn trầm ngâm, ấp úng mấy lần rồi nhìn vào mắt ông và nói "Thậttìnhtôi không biết tôi đang ở đâu, muốn làm cái gì; tôi mới mất vợ, mất gia tài, bỏ việc làm ăn và đi tìm nơi khác sống cho quên đi; đây là nơi đầu tiên tôi dừng chân ăn uống sau khi rời San Francisco". Toàn không muốn nói là mình đã rời San Jose, vì ngại Bob không rành nó ở đâu.

Sorry To Hear That, Toan! Things Will Be Much Better, Trust Me, Boy!

Toàn gật đầu, vai chùng xuống không nói lời nào.
Hai người đàn ông, một già, một trẻ ngồi trầm ngâm nhìn tách coffee; không gian như ngưng lại. Với cái đau thấm thía, thì tốt hơn không nên nói nhiều.

Jane Smith
11-04-2007, 11:51 PM
Sau một hồi lâu, Toàn rung vai, lắt đầu đứng dậy; chìa tay ra và nói Bob, MANY THANKS, Sir! Thanks for the great steak! I must pay and go now, Sir.

Toàn tất tả đến quầy trả tiền; tận tay dúi vào tay Lisa năm dollars tiền tip, cười gượng rồi quay lại bước ra.

Bob nói Eh, Where Are You Heading To Now?

Toàn lắc vai trả lời chưa biết đi đâu, chưa biết làm gì.

Bob vồn vã nói nên theo ông ta về nhà chơi, quanh đây ai cũng biết ông; vừa nói ông vừa chỉ tay tới Lisa; bà Lisa gật đầu và nói đúng như vậy. Toàn chần chờ, rồi bắt tay bằng lòng; nhưng trước khi đi, anh mua nguyên một cái bánh apple pie đem đi làm quà cho Bob.

Lái xe đi sau chiếc xe truck cũ mèm, khoảng mười lăm phút sau thì ngừng trước bãi cỏ, cách cửa trước nhà độ mươi bước. Bob bước vào nhà gọi lớn Mommy! We Have Company!

Toàn theo sau, tay bưng hộp bánh.

Một bà già tay đầy bột, mặt yếm che, bước ra xin lổi; bàquanh vào bếp rửa tay; rồi vội quay ra bắt tay Toàn, mời ngồi. Toàn nhanh nhẩu trao hộp bánh và nói quà của mình cho gia đình ông bà. Bà hé nhìn, hỏi có phải mua ở diner; rồi cười và nói They Make The Best Apple Pie In Town; "I also making a pie; but we can have mine later, this one is much better".

thefall
11-05-2007, 02:47 AM
Tui đọc xong những đoạn văn này của chị hai, mặc dù tui tính làm thinh không thèm khen sợ mắc công chỉlàm phách; nhưng tui ngứa miệng chịu hết nổi cũng phải công nhậnrằng. chị hai viết văn tiếng Việt quá bảnh!

Cách viết văn tả chân của chị hai sống độngnhư một bức tranh đầy màu sắc và tỉ mỉ đến từng chi tiết. Người đọc có thể cảm nhận được "...Mùi bacon thơm rộ, tiếng mỡ reo lách tách trong chão; Toàn quay lại với thực tế. Vớt bacon ra đĩa lót giấy cho thấm bớt mỡ; đập bốn trứng gà rồi cho vào chão mỡ. Trứng gà ở quanh đây là trứng màu nâu, lòng đõ màu cam đậm..."

Mạch văn chuyển biến nhanh với những đoạn văn ngắn,vui đó rồi buồn đó.Trong lối viết của chị hai, phía sau những chi tiết tưởng chừng như vu vơ, nhưng đầy triết lý và nhânbản.

Viếtvăn để người đọc cảm được văn của mình, tưởng rằng dễ; nhưng không dễ chút nào.

Vậy nên tui mới khen văn của chị hai quá bảnh!

MuaHe
11-05-2007, 01:43 PM
Tui cũng muốn khen nhưng thuơng chị Hai, sợ mũi chỉ nở ra , mất đẹp ,nên chỉ Thank You thôi :)

Jane Smith
11-05-2007, 02:04 PM
Toàn và ông Bob ngồi nói chuyện trong phòng khách của một căn nhà củ kỷ, tưỡng chừng như mấy mươi năm không được sơn phết, trang trí; và manghình thù của một căn nông trại (ranch house), một tầng, nhà bếp bé tí teo, cái tủ lạnh lâu đời phát ra tiếng kêu như máy nổ. Bà vợ ông Bob trở lại nhồi bột làm vỏ bánh; đem cất vào ngăn đá, rồi ra ngồi nói chuyện chung . Bob gốc người Bồ Đào Nha (Portugese), vợ gốc người Ý, tên Rose. Cả hai rất cởi mở, hồn nhiên . Bà Rose thường ngắt lời và khuyên Toàn đừng có lo, ơn trên sẽ phù hộ, mọi việc sẽ hanh thông . Ông Bob nói nhà có ba phòng ngủ, một phòng dùng làm phòng khâu vá cho bà Rose; nếu Toàn muốn, có thể ở lại một thời gian, giúp ông một ít công việc, và ngủ trong phòng còn lại .

Gần như không tin vào tai của mình; Toàn mới gặp họ khoảng chừng một giờ mà họ đối xữ thân thiện, nhiệt tình. Dường như sự việc xãy ra đã có sắp đặt trước.

Tối đó bà Rose dọn món gà chiên dòn, bắp nguyên trái luộc hái từ ngoài vườn, đậu que xanh luộc và mỗi người một lát bánh mì. Gà chiên tuy đơn giản nhưng da giòn và thịt rất ngon. Ăn xong, Toàn xin phép đi ngủ sớm vì đã lái xe liên tục nhiều giờ.

Sáng hôm sau, sau bữa ăn sáng đơn sơ, Toàn theo ông Bob đi hái bắp, hái cà chua, đậu, rau rồi cả hai mang ra dọc đường 97, dựng bản FARMER PRODUCE để bán . Thiên hạ ngừng xe mua khá đông; Toàn nhanh nhẹn cho rau quả vào túi, nhận tiền rồi bỏ vào cái lon coffee để ở trong cabin xe . Sau khoảng hai giờ, bán hết sạch; dọn dẹp đi về . Ông Bob bắt tay cám ơn, nói mấy lần trước phải bán đến gần tối mới xong . Về đến nhà, ông trao cái lon coffee cho bà Rose; bà cười cám ơn Toàn, sau khi nghe ông nói Toàn có khiếu bán hàng, khách không nhiều, nhưng ai cũng mua nhiều hơn . Toàn đi tắm, thay quần áo rồi tự than làm lương $120,000 một năm không làm, giờ đi theo ông già bán giỏi lắm chưa được $200 nguyên một ngày, mà họ vui mừng, cám ơn rối rít . Làm sao biết được đời mình rồi sẽ ra sao .

Isabella
11-06-2007, 04:26 PM
Jane,

Please continue, I can't wait. Please! Please!

MuaHe
11-06-2007, 10:53 PM
Jane, mang lên cho bà viết tiếp.

Jane Smith
11-07-2007, 05:29 AM
Đêm nằm trước khi ngủ được, Toàn trằn trọc vì nhớ lại cái quá khứ của mình, nhiều lúc nước mắt lăn trên hai má mà không biết; dường như việc này đã xãy ra nhiều lần rồi, ngày nay trở thành chai đá đi chăng ?

Những ngày khó khăn khi còn tuổi nhỏ Toàn không nhớ gì nhiều ngoài cảnh chia tay với mẹ khi mẹ muốn trở lại quê; cảnh cha bị chúng chém chết, những đêm kinh hoàng trong trại tị nạn vì hình ảnh này; rồi cảnh xe bị trợt, thức dậy trong bệnh viện mà không thấy mặt ai là quen thuộc; cảnh Bà Nội nuôi chết; nhớ lúc Ông Nội nuôi bắt tay thật chặt và dấu nước mắt trước khi ông chết.

Khoảng đời mới vui vẻ hạnh phúc hơn ấy là thời gian học đại học và thời gian đi làm; chỉ có mình và đồng song, đồng môn cùng việc phải làm. Vui vẻ, sống động làm Toàn thành công từ trường học đến trường đời.

Nào ngờ, cuộc đời của một người không chỉ là sống và đi làm, sau trường học.

Jane Smith
11-07-2007, 07:04 AM
Thực tế cuộc đời đưa đến cho Toàn thấy:

Sau nhiều lần quen biết với bạn gái trong khi đi học, và nhất là trong khi đi làm, Toàn vẫn chưa quyết định được ai là người chung sống với mình cho tới tuổi bạc đầu. Chần chờ, do dự, đắn đo chỉ để rằng những người bạn đã và có thể đang thương mình đi theo con đường khác; nào ai có khả năng ở đó mà chờ mãi cho mình.

Một hôm, sau một ngày làm việc rất dài trong phòng họp đông người, khung cảnh ngột ngạt, khi trình bày xong việc của mình và những yêu cầu cho các thành viên trong nhóm nên để ý đến những điều Toàn thấy quan trọng, thình lình Toàn thấy mình như đã chết.

Jane Smith
11-07-2007, 07:23 AM
Sao mà ta phải lăn lóc mãi trong đời thế này ? Toàn tự hỏi .

Tiền bạc, của cải dành dụm mấy năm nay cũng không ít; tại sao mình không đi tìm cuộc sống mà mình thỏa thích? Ý liền tay, Toàn viết tay cái note nhỏ cho ông boss của mình, người ngồi đối diện với Toàn; trên tờ giấy bé nhỏ vỏn vẹn chỉ có mấy chữ "May I Take Sometime OFF Work? I Need To Recharge Myself".

Jane Smith
11-07-2007, 10:13 PM
Sau cuộc họp, Toàn theo ông boss vào office của ông ta; trả lời lý do Toàn muốn có một thời gian để nghỉ . Ông ta sốt sắng bằng lòng; ông khuyên nên đi Âu châu vài tuần, thăm viếng nhiều nơi có lịch sử, có kiến trúc lâu đời etc. nhưng ông ta cần Toàn dành nguyên một tuần để trao công việc của nhóm lại cho người khác .

Toàn gọi American Express Travel Services để mua vé; không hiểu vì sao khi hỏi đi đâu, Toàn trả lời San Francisco - Saigon, Vietnam. $2,300 Round Trip, Sir! Toàn hỏi Why So Expensive? I Don't Want Business Class. Trã lời: It is Y class, sir; B class is $4,500. Toàn ngẫn ngơ vì nghe có người nói đi Vietnam chỉ tốn có một ngàn dollars; I Call You Back! Trả lời: Sure! But Sir, You Will Need To Apply For A Visa; And That Would Cost You $100 Additional.

Jane Smith
11-09-2007, 11:40 AM
Cảm thấy đói bụng, Toàn tay cầm áo khoác, tay lật tấm bảng treo trên cửa "GONE FOR THE DAY"; rồi đóng cửa lại; đi ra nơi đậu xe .

Không hiểu tại sao, Toàn dừng xe trước tiệm phở Số 1, cách văn phòng khá xa, nhưng cạnh xa lộ 101.

Toàn gọi tô phở tái bò viên tô lớn, giá trụng, nhiều chanh, nước đá lạnh. Người tiếp viên chẳng nói chẳng rằng, giựt lấy tấm thực đơn rồi ngoe nguẫy đi vào trong. Chắc có lẽ bà ta không thích giọng tiếng Việt của Toàn. Trên bàn bên cạnh đầy tô bát thức ăn thừa, khách không còn ở đó; có tờ báo tiếng Việt, Thời Báo, với màu mực đỏ.

Toàn đứng dậy bước qua bàn và lấy tờ báo về đọc; chẳng hiểu được bao nhiêu khi đọc trang đầu; Toàn lật ra mấy trang sau, đầy quảng cáo văn phòng Bác Sĩ, Nha Sĩ, Luật Sư, Địa Ốc etc. bỗng mắt Toàn dính vào khung ABC Tours, "đi Vietnam giá từ $850, bao visa" HA! $2,300 my butts, Toàn lẩm nhẩm.

Phở mang ra, Toàn ăn ngốn nghiến; phở ngon! Đứng dậy trả tiền, Toàn quay lại bàn và để lại hai đồng tiền tip dù rằng cách đối xử của tiệm chưa đáng hai xu. Mặc kệ họ, mỗi người một cảnh, một cách sinh sống.

Toàn quyết định đến ABC Tours, một văn phòng nhỏ nằm trong khu xóm bán hàng của người Việt.

MuaHe
11-11-2007, 11:10 AM
:)

Jane Smith
11-12-2007, 11:01 AM
Theo địa chỉ trên báo, Toàn hướng về con đường nơi có khá nhiều cửa hàng bán thức ăn, hàng hóa của người Việt, lẫn lộn với mấy văn phòng nha khoa, bán bảo hiểm và những dịch vụ linh tinh . Đã khá lâu, hôm nay Toàn mới trở lại xóm này, nơi mà không thiếu mấy bà già vóc dáng Á Đông, đầu đội nón lá hay mũ vải, mặc quần áo ngủ, đi trên lề đường rồi ung dung băng ngang qua đường mà không chờ đèn hay đi vào nơi dành riêng . Khu xóm này có rất nhiều người lái xe lạ lùng; họ ra dấu hiệu để rồi nửa dặm sau họ mới quẹo; và họ chạy chậm rì, thích ứng với từ SMO (Slow Moving Object) mà ngày nào Toàn đã tặng cho họ .

Toàn phải đậu xe khá xa văn phòng bán vé tàu bay / du lịch. Nơi đậu xe quanh đây đầy ắp và rất chật chội; thêm vào nửa là không thiếu những ông già ngồi trong xe hút thuốc lá đọc báo; cùng những người trẻ tuổi tụm năm tụm ba mà Toàn không biết họ làm gì.

"Anh Đi Đâu?" một cô tóc nửa xanh, nửa vàng, miệng nhai chóp chép hỏi Toàn. Tôi muốn mua vé đi Saigon, Vietnam; Toàn trả lời ngập ngừng bằng tiếng Việt. Cô bé phá ra cười và nói, tưởng anh đi Little Saigon thì không cần mua vé, vì đây là Little Saigon. Nổi sùng, Toàn nói bằng tiếng English rằng tiếng Việt của mình không giỏi, mong cô cho tôi gặp người bán vé cho nhanh.

Cô bé tóc nhuộm hai màu quay đầu vào trong và hét "Chị Vivian ơi, coóokhách".

Jane Smith
11-12-2007, 11:02 AM
Cách làm ăn thấy có khác với American Express, Toàn lẩm bẩm trong miệng .

Đảo mắt nhìn quanh văn phòng, Toàn thấy có một người đàn ông tuổi trạc bốn mươi đang nói điện thoại, có bóng ai đó trong văn phòng được che màn, và cô tiếp tân quái lạ. Quanh tường có dán rất nhiều tranh quãng cáo Bahama, Hawaii, Tahiti; có hai cái ghế ngồi cạnh cái bàn con, trên bàn đầy báo Triều Thành, Thằng Mõ, Người Cali.

Chờ khá lâu, chẳng thấy động tịnh gì, Toàn nghĩ nơi đây không phải là nơi để cho mình mua vé; cách làm việc không có nghề nghiệp chuyên môn; Toàn quay người hướng về cửa đi ra.

Ê Ê Ê! Chờ Chút Xíu Đi Mà Anh! rồi hét vào bên trong "Chị Vivian ơi, khách đòi bỏ đi nee`". Trong tích tắc mộtngười đàn bà khoảng bốn mươi bước ra, la lớn, "Anh Vào Đây Đi!". Mặt bà tròn như ông địa, chân mày, mi mắt, môi xâm đủ màu; môi cứng dường như mới được bơm thuốc, cổ ngắn mập như liền với vai; mặt váy màu hồng chưa chấm đầu gối. Rồi, lại một thiên tai, thiên tài nữa đây; Toàn muốn trở ra đi về nhà. Nhưng tay liền miệng, miệng liền tay bà ta nắm tay Toàn kéo vào văn phòng.

Jane Smith
11-12-2007, 11:04 AM
Nói là cái văn phòng cho nó sang, nhưng thực chất nó là cái phòng chứa rác rộng khoảng 100ft vuông; giấy tờ, báo chí ngổn ngang. Trên bàn làm việc, một bên có một cái gương soi mặt khá lớn; bên kia là cái computer monitor củ kỷ với cái keyboard nằm trong ngăn kéo; trong góc phòng, cái TV cở trung đang chiếu film Trung Quốc hay Đại Hàn; và trong phòng ngột ngạt mùi nuớc dầu thơm .

"Anh mua vé đi đâu" bà ta hỏi, Toàn trả lời và nói thêm ngày đi cách hôm naymười ngày; ngày về xin cho Open Date, Toàn nói bằng English.

Kéo keyboard ra, lách cách lách cách; hít hà hít hà; ngón tay bà gõ lên bàn, mắt chăm chú; rồi ngẩng đầu lên cười "Đây em có chuyến đi này, San Franba giờ chiều ngày __ đến Saigon ___; giá $1,250; Anh trả bằng tiền mặt hay CARD để em in vé".

MuaHe
11-12-2007, 11:16 AM
Bà viết văn như người Việt, diển tả cũng sống động, rất thực . Hôm nay tui nghỉ lể, ở nhà nên sẽ vô ra đây thường xuyên.

Jane Smith
11-13-2007, 02:37 PM
Chưng hửng, Toàn chẳng biết nói sao cho phải . Nhưng cố gắng Toàn nói "nhưng đi hãng nào, ngừng ở đâu, mấy lần ?"

Bà ta cười cười nói Anh Đừng Lo, Để Em Lo Hết Mọi Việc Cho!

Là con người khoa học kỹ thuật, Toàn muốn hỏi "hết mọi việc" là cái gì; nhưng cảm thấy cách nói chuyện này chỉ như là nước đổ đầu vịt, nên Toàn muốn bước ra đi về.

Bà bán vé nhanh nhẩu bước đến gần Toàn rồi nói "Giá vé đi gấp này là giá rẻ nhất rồi anh ơi, thật ra bà ta già hơn Toàn khoảngmười tuổi, rồi em sẽ lo visa cho anh luôn; đi về Việt Nam cưới vợ hả? hay thăm gia đình đau ốm?"

Toàn nhớ ra cái chuyện visa; nên Toàn hỏi: Visa thì làm sao? Bà ta cười như hoa, nói "Anh đưa em cái PAS-PO của Anh, em làm; mấy ngày Anh ghé lại lấy vé và visa luôn". Toàn nói nhưng tôi không có passport ở đây; giá cả bao nhiêu?

Bà ta cười, "Với Người Ta Là Sáu Chục Đồng, Nhưng Em Lấy Anh Bốn Chục thôi! Anh có hai tấm hình không?". Không. OK! OK! rồi bà bắt Toàn đứng lên, dựa vào tường, rồi bà chụp hình cái xoẹt; rồi nói:

"xong rồi Anh; Anh về nhà Anh PHẮC cái pass po của Anh cho em; em sẻ lo mọi việc cho".

Jane Smith
11-15-2007, 01:01 PM
Mà mà đi từ SFO đến Saigon tôi sẽ đi hãng nào, ngừng mấy lần, chủng ngừa bệnh gì, khách sạn nào etc. Toàn nói ra một dọc.

bà bán vé vẫn y nguyên "Anh Bay DIREC về Thành Phố; muớn khách sạn em lo cho, Bông Sen mỗi ngàymười támđô, chịu chưa? ở mấy ngày? chổ này anh có thể tiếp bạn gái qua đêm thoải mái".

Holy Sh!!!!t; not only selling tickets, she works as a Mụ Tú Bà phương xa.

Thôi thì một liều ba bảy cũng liều, Toàn móc thẻ American Express ra trả tiền vé. "KHÔNG KHÔNG Anh ơi! bọn Express charge em sáu phần trăm, nên em không nhận nó đâu! Anh có Visa, Master không, cho em đi".

Thì ra thế!

Ngày mai Anh ghé lại lấy vé nghe? Hay Anh muốn đợi đến cuối tuần tới lấy luôn với thị thực? Toàn quay đầu tự hỏi khi nãy bả nói IN VÉ, vậy là in cái gì? ở đâu?

Bà mặt váy củn cởn cười cười nói vé in ở văn phòng chính, còn đây là văn phòng phụ. Toàn đòi receipt, bà cười bộ anh không tin em sao?

Toàn nhìn lại credit card slip, có tên ABC Tours đàng hoàng, Toàn lấy thêm 2 tấm business cards của bà, rồi đi về. Ở đó đôi co với bà này thì cũng như không; nhưng save được một ngàn đô; khách sạn ở Saigon một đêm chưa tới hai chục đô, mình có thể ở gần hai tháng mà không trả tiền theo kiểu AMX, why not?

Số phận dong rũi!

Isabella
11-18-2007, 12:26 AM
Bà nghĩ ra chuyện thật hay. Khâm phục quá xá. Làm ơn viết tiếp.

et
11-20-2007, 06:39 PM
JS, chuyện của JS thu hút lắm, et có bạn người mỹ nhưng nói và viết tiếng việt rất giỏi nên et thắt mắt?????

Jane Smith
11-21-2007, 10:12 AM
ORIGINAL: et

JS, chuyện của JS thu hút lắm, et có bạn người mỹ nhưng nói và viết tiếng việt rất giỏi nên et thắt mắt?????



Thank you, et!

My spoken Vietnamese isn't worth a penny at the current value; I simply cannot enunciate it. A part of this issue is that I prefer to hear more than talking.

At times, I want to write more so each short story has an end; but my writing discipline is not my strong point. So please bear with me, for now.

Isabella
11-21-2007, 01:52 PM
ORIGINAL: Jane Smith


ORIGINAL: et

JS, chuyện của JS thu hút lắm, et có bạn người mỹ nhưng nói và viết tiếng việt rất giỏi nên et thắt mắt?????



Thank you, et!

My spoken Vietnamese isn't worth a penny at the current value; I simply cannot enunciate it. A part of this issue is that I want to hear more than talking.

At times, I want to write more so each short story has an end; but my writing discipline is not my strong point. So please bear with me, for now.


If you meet me I will be able to help you enunciate Vietnamese. I am pretty good at finding similar sounds between English and Vietnamese.

Jane Smith
11-25-2007, 11:34 AM
Trên đường về nhà, Toàn gọi cho ông boss và nói ngày mình sẽ đi, nhưng không nói đi đâu, rồi yêu cầu ông sắp xếp với những người Toàn phải bàn giao công việc trong thời gian vắng mặt . "Glad for you Toan! Will do . Check your email by tomorrow, Toan; be good to yourself!".

Về tới nhà, Toàn lấy một tờ giấy và cây viết chì, ngồi xuống bàn ăn khởi sự viết bằng chữ hoa, cỡ lớn TBD (to be done):

* fax passport to ABC
* inform friends + coworkers
* buy travel insurance
* see my doctor: vaccines, pills - anti diarrhea, anti-malaria etc.
* Post Office: stop mails
* buy lamps auto. timers
* tell neighbors
* Bank: cash + traveler cheques + prepay mortgages (auto.?)

* clean up the refrig. <<<=========<

..........

Ngồi trầm ngâm suy nghĩ những việc sẽ phải làm, Toàn bỗng có ý định việc đầu tiên sau khi đến Việt Nam là đi tìm ngôi mộ của mẹ; sau đó đi Mũi Né nghỉ, tắm biển.

LONELY PLANET! Toàn viết chữ cỡ lớn; anh muốn search website này để có ý trước khi đi.

Jane Smith
11-25-2007, 11:55 AM
Bàn giao công việc trong hãng chỉ tốn có hai ngày thay vì một tuần như dự tính. Mọi người chúc mừng, vài người ganh tỵ, mấy chục lời khuyên nên đi đâu chơi, nên làm gì. Toàn nghe mà không nói gì, chỉ mỉm cười; họ không biết Toàn sẽ đi Việt Nam, quê nơi anh đã được sinh ra .

Nhìn vào cái check list, Toàn nhanh mắt kiểm lại:

passport, visa, medicines, prescription for just in case, cash, traveler cheques được giữ trong money belt, wallet (Toàn để lại hầu hết mọi thứ, chỉ mang theo hai credit cards, driver license, medical insurance card, frequent flier card, emergency phone contacts), sun glasses, dictaphone, a cheap Timex watch, small camera,

Trong cái stroller chỉ có ba bộ quần áo, một đôi sneaker, mấy đôi vớ, Cranola bars, toiletries; và trong cái backpack có áo thun, quyển lonely planet guide, tooth brush, first aids và thuốc men phòng khi hữu sự.

Tiếng còi xe bên ngoài, Toàn check nhanh các cửa sau đã khoá lại, màn cửa đóng, rồi khóa cửa trước Toàn ra Airporter van đi phi trường.

Jane Smith
11-25-2007, 12:14 PM
Toàn kiên nhẫn đứng đợi, nhúc nhích từng hai bước một, Toàn đang nhớ lại hai ông bà nuôi ở Albuquerque;

"May I Help You?" cô tiếp viên hỏi, quay lại với thực tế, Toàn chìa ra vé, passport, visa và nói nhanh "Aisle Seat Near The Front PLEASE". Rồi sực nhớ, anh móc ra thẻ frequent flier "please see what you can do with this".

Wait and more wait, cô tiếp viên nhoẻn miệng cười, "Mr. Nguyen, today I can only do this for you: Seat 22B, I gave you a free upgrade to Business class from here to Taipei". Good! THANKS, Toàn đáp.

Any luggage?

Only these carry ons, Toàn đáp và chỉ vào cái stroller, backpack.

"Here is your invitation to the Business lounge, go that way, turn right; the third door down. have a good trip, sir".

Toàn đi theo lời chỉ dẫn, bỏ boarding pass vào túi trên; vé, passport, visa vào áo trong, kéo dây kéo lại. Chợt nhớ mình chưa mua sách để đọc trong chuyến bay dài, Toàn ghé lại cái tiệm con mua một quyễn paper back "Lord of The Rings" rồi lên phòng đợi dành riêng cho khách bay hạng business.

Check in, để hành lý vào một góc, ghé lại quày ăn Toàn chọn một sandwich, một đĩa mixed nuts, và chai bia Coors Light. Đảo mắt, Toàn ngồi xuống một góc, nhâm nhi món những món không trả tiền của hãng hàng không.

Jane Smith
11-25-2007, 12:54 PM
Một giờ chiều, rời phi cơ bước xuống phi trường Tân Sơn Nhất để đến chiếc xe bus củ mèm đang đợi . Trời nắng và nóng như đổ lửa; không khí ngột ngạt khó thở, mồ hôi chảy nhanh trên trán .

Đây là lần đầu tiên trong đời mà Toàn đặt chân đến phi trường này. Ngày xưa, rời Việt Nam đi vượt biên, Toàn và cha đẻ đi bằng chiếc ghe đánh cá con con, cùng chung với hơn bốn chục người khác, Toàn chỉ nhớ có vậy; đêm đó trời tối như mực.

Toàn đến sắp hàng sớm ở cổng Immigration. Cái cảm giác khó chịu dưới chân do dày đế da bước trền sàn cement nhiều cát hột; sao họ không hút bụi đi cho sạch, Toàn tự hỏi.

"Anh về quê làm gì?" một anh cán bộ trong bộ đồng phục màu xanh phân ngựa, trông kỳ cục hỏi Toàn. Toàn lễ phép nói "I am sorry, I do not understand Vietnamese well". "OH!" rồi chẵng nói gì thêm, ông ta đóng dấu vào visa và trả lại cho Toàn.

Đến cổng Hãi Quan, vì không cần đợi hành lý, Toàn để cái stroller của mình lên cái khung sắt có mấy ống lăn cũ kỹ, kêu lột sột; rồi lại phải đưa passport ra; ông cán bộ áo trắng này lật tới lật lui như đang tìm kiếm cái gì, ông ta hỏi "có mang film ảnh sách báo đồi truỵ gì không?" HUH? Toàn châu mày ra dấu không hiểu. Cùng câu hỏi đó được lặp lại, như từ cái máy ghi âm. Toàn nói "sorry, I do not understand Vietnamese". "OPEN! OPEN!" vừa nói ông ta vừa chỉ vào cái stroller; Toàn kéo dây kéo, mở nắp. Thọc đôi tay vào trong tung quần áo của Toàn lên; ông ta thất vọng rồi ra dấu cho Toàn đi. Cũng may là cái backpack không bị xét, nếu không sẽ còn rắc rối vì quyển sách dày Lord of The Rings.

Bước ra ngoài, khung cảnh còn hơn cảnh người chen nhau xem tài tử nổi tiếng; tiếng la, tiếng mời, tiếng nói, còi xe, trời nóng. Toàn đeo mắt kiếng vào, cố lách ra đám người; Toàn có ý lo sợ sẽ bị móc túi như lonely planet có nói trên website.

"Đi đâu anh?" câu hỏi đó hình như đã được lặp lại mấy chục lần bởi năm bảy người khác nhau. Đã có chuẫn bị trước, Toàn xách hành lý bước nhanh qua bên kia đường, hướng về mấy chiếc taxi đậu ngoài xa.

Chìa ra tờ giấy có in sẵn Khách Sạn Bông Sen, đường Đồng Khởi, T/P Hochiminh. Bao nhiêu?

Anh tài xế giỏi lắm chừng hai mươi, đáp "hai trăm ngàn". Toàn lắc đầu.

Toàn móc trong túi raba tờ giấymột dollar và nói OK? anh tài xế gật đầu. Xe rất dơ, đầy cát dưới sàn xe, và đầy tro thuốc lá trên ghế. Dĩ nhiên, máy lạnh là quay cửa kiếng xuống.

MuaHe
11-25-2007, 02:04 PM
Jane, tui mà viết được như bà thì hay biết mấy.

Jane Smith
11-25-2007, 02:18 PM
Cũng ước chừng hai mươi phút, xe taxi ngừng lại trước khách sạn. Toàn vẫn ngồi trong xe, cẩn thận mó tờ giấy ra đọ tên và địa chỉ khách sạn; đúng nơi rồi; anh mang hành lý ra khỏi xe và trao cho tài xế bốn dollars. Thank you, người tài xế nói .

Cửa kiếng lớn tự động mở, không bằng máy và bằng một người con trai mặc quần áo trắng, đầu đội mũ ngắn vành nhưng khá cao, viền đỏ; trông giống như nhân viên đám hát xiệc rẻ tiền ở Mexico mà Toàn đã thấy độ nào. Thank you! Toàn chào anh ta và tiến lại quày tiếp tân.

AHA! có máy lạnh! không lạnh cho lắm nhưng dễ thở hơn bên ngoài rất nhiều. Check in for Toan Nguyen, please! Toàn nhìn vào cô tiếp tân mặt trắng, lông mày cong và đậm tự nhiên,đôi má lúm đồng tiền nhìn Toàn hỏi "Anh tên gì?" trong khi mắt dán vào màn hình cái máy vi tính. Toàn lặp lại. "Anh cho em pass po đi". Toàn lắc đầu; rồi anh đoán cô ta muốn gì, anh móc ra cái bản photocopy của passport. Cô ta đòi bản chính; Toàn đưa, vừa dang tay chờ lấy lại. Cô ta không đưa; Toàn gom hành lý lại rồi nói "then I am not staying here; return me my passport please". Đang đôi co, một nhân viên khác lớn tuổi hơn bước đến, nhìn vào hai văn bản; nói với cô kia "dễ dãi cho anh ấy đi!"; họ trao chìa khóa phòng. Toàn đón nhận rồi nói "I want the photocopy of my passport back later".

Cái mùi phòng ngửi muốn buồn nôn, nồng mùi "dọn vệ sinh" cộng thêm cái mùi phòng lạnh mà máy không chạy; phải cắm cái tấm plastic chung với chìa khóa phòng vào cái khe cạnh cửa ra vào thì máy lạnh mới rù rì chạy. Toàn khóa cửa, mở đèn thay quần áo vào phòng tắm nước lạnh và thay quần áo. Rồi lên giường nằm nghỉ. Not bad for the price, Toàn hài lòng.

Jane Smith
11-25-2007, 02:40 PM
Mở backpack lấy tờ giấy gấp làm đôi, Toàn đọc những ghi chú trước khi rời Hoa Kỳ:

* đến ______ Tours, Pham Ngu Lao st. re: car rental + interpreter.

* room reservation upon return from PY

* visit Q Bar

etc.


Thấy mình đủ tỉnh táo, không mệt; Toàn chải tóc, thay áo, khóa cửa phòng, rồi xuống reception desk.

Yes, sir! cô tiếp viên trẻ khi nãy chào Toàn.

"I am sorry to bother you, but I need direction to ____ Tours on Pham Ngu Lao street. How far is it? Can I walk there? " Toàn hỏi. Cô ta không dấu được cái ngạc nhiên; cô chạy vào văn phòng; rồi quanh trở ra và hỏi "Is your room good?"

Fine!

"Then why do you want to go there? We are a full service tourist company. What do you want?"

Người làm ăn khách sạn ở đây lạ thật! họ ăn nói giống như chuyên gia điều tra tội phạm. Toàn trả lời rằng anh cần một người thông dịch, hướng dẫn và cần mướn xe.

Tưởng chừng như vừa mới trút được gánh nặng, cô cười tươi chỉ vào tấm bảng treo trên tường:

Car For Hire $12 - $22

Tour guide: $6 - $12

Hỏi ra thì mới biết hai giá là dùng cho "nội thành" hay đi xa; guide biết ít hay biết rành tiếng English.

Jane Smith
11-25-2007, 03:01 PM
Thấy không xong, Toàn muốn đến Q Bar. Cô ta chỉ đường rõ ràng, đi bộ được . Gởi chìa khóa phòng, lấy hai tấm danh thiếp của khách sạn bỏ vào túi, Toàn chìa tay và đòi bản passport photocopy. Cô ta bước lùi hai bước, bỏ chìa khóa vào cái hộc con con; mang lại cho Toàn chẳng những tờ giấy mà Toàn muốn, mà còn thêm một mảnh giấy con mời uốngmột ly nước haymột chai bia free "Happy Hours".

Q Bar nằm ngay trung tâm thành phố, bên hông một tòa nhà lớn. Cái bar này hẹp bề sâu, nhưng rộng bề ngang; nhân viên toàn là đàn ông trẻ, rành tiếng English, với mấy chục loại imported beers, và các món rượu khác; giống như các nơi lớn trên thế giới. Toàn ngồi ở quầy, gọi một chai Singha beer của Thailand. Người bán rượu cười, thumb up, rồi anh ta mang lại một tô đậu phụng rang cùng chai bia và một cái ly ướp lạnh. Toàn từ chối cái ly, nhưng nhanh nhẩu nói "may I ask you a question, whenever you have a chance?" "SURE! shoot!", người đứng sau quày rượu này ăn nói như từng đã sinh và lớn lên ở San Jose.

Toàn muốn biết giá cả mướn xe, người thông dịch ra sao. Câu trả lời làm Toàn yên tâm rằng Bông Sen không quá giá. Sau hai chai bia, hai tô đậu phộng rang; Toàn trả tiền rồi đi về hướng khách sạn. Lúc đó Q Bar đã khá đông người, đa số khách là những người nói English. Anh bán rượu khi nãy bước nhanh, mở cửa cho Toàn và nói "Come Again!".

Jane Smith
11-25-2007, 03:38 PM
Trở lại Bông Sen, Toàn đổi $300 traveller cheque ra tiền VND; mướn xe và người guide với điều kiện là sẽ trả tiền bằng credit card khi trở lại sau chuyến đi; nhân viên của Bông Sen (một quầy khác với quầy lễ tân) bằng lòng; số ngày cần làba đến bảyngày . Ngày mai sẽ đi, xe phải có máy lạnh etc.OK!

Rồi Toàn hỏi nơi nào ăn tối cho ngon, không đau bụng? Bổn cũ soạn lại, nhà hàng bên trong khách sạn!

Toàn tiếc rằng anh đã quên hỏi ở Q Bar.

Lên phòng, cũng cái mùi thổ tả đó, nhìn hành lý của mình vẫn còn nguyên, Toàn đóng cửa xuống dưới nhà. Rồi anh quyết địnnh trở lại Q Bar để đổi thêm tiền qua USD và VND; Toàn không muốn người ở Bông Sen biết anh mang theo nhiều tiền mặt; có người dặn anh việc này rất rõ. Tìm được một chổ ngồi cuối quày, Toàn gọi Campari Soda, rồi hỏi nhỏ anh có thể đổi $500 traveler cheque ra USD. "No Problem, Sir"; rất nhanh chóng, khi Toàn vừa ký xong, thì tiền USD đã có; Toàn đổi thêm $100 cheque ra VND; giá đổi ở đây còn tốt hơn ở Bông Sen. Lát sau, khi trả tiền, Toàn traohai dollarstip và hỏi ăn ở đâu cho tiện, ngon; vì anh muốn về phòng ngủ sớm.

Cuối cùng Toàn chọn ăn ở Bông Sen cho tiện gọn: chả giò, tôm nướng, gà rô ti và cơm trắng. Ký vào bill.

Jane Smith
11-25-2007, 04:26 PM
Sáu giờ sáng, sau khi tắm rửa, vệ sinh; Toàn nhét hành lý vào stroller trở lại. Khóa cửa phòng, xuống phòng ăn, ăn sáng; Toàn check out; hẹn phòng cho ngày trở lại .

Bông Sen bắt Toàn trả trước tiền mướn xe, thuê guide bằng cách cho họ in credit card, nhưng chưa ký; Toàn bằng lòng.

Bảy giờ sáng, hành lý trên tay, xuống sảnh thì gặp người guide của anh.

Một cô gái xinh đẹp, tuổi khoảng độ 20đến 25, tóc đen mướt vừa chấm vai, tay cầm cái bóp bằng vãi đơn giản và một cái nón vãi rộng vành; mắt to và sáng, người mảnh khảnh nhưng không phải là do thiếu ăn. Cô đứng phắt dậy, bước về hướng Toàn, chìa tay ra bắt tay Toàn và nói "Mr. Toàn Nguyễn? I am Ly, I am your tour guide; how are you sir?".

She sounds pretty decent for $12 a day, Toàn tự nhủ. "Hi! Ly isn't it? L-y or Lee?"

L-y, sir!

Toàn nói "got it! THANK YOU for helping me out!"

Rồi theo Ly, Toàn ra nơi đậu xe, Vinh là một tài xế khoảng hơn ba mươi, răng cửa hư mục, nhưng cười có duyên, không biết English hơn từ OK. Ông ta mang hành lý của Toàn vào thùng xe, nhìn quanh quất; rồi nổ máy xe rời khách sạn. Ly ngồi ghế trước, Toàn và cái backpack cùng bốn chai nước LaVie ở ghế sau. Từ từ xe rời thành phố đi về hướng Bắc, trên đường đi ra miền Trung. Bên kia đường là một rừng xe gắn máy, xe đạp; thật ra, nó là một rừng tóc đen lúc nhúc cố đi vào thành phố xa hơn tầm mắt có thể nhìn; khung cảnh hỗn độn và gần như loạn. Trong đời Toàn chưa bao giờ thấy nhiều đầu tóc đen cùng một lúc như vậy.

Jane Smith
11-25-2007, 04:36 PM
Miss Ly!

"Yes, sir" cô Ly nhanh nhẩu trã lời.

Before we go too far here, do you and Mr. Vinh understand that this trip may last from 3 days to a week?

"Yes, Sir"

Please ask Mr. Vinh again for me; so there is no misunderstanding.

Cô Ly nói chuyện với người tài xế, và Toàn thấy ông ta gật đầu.

Toàn mở backpack, lấy ra một phong bì màu nâu cở lớn; bên trong có một số tài liệu, bút tích của cha mẹ nuôi anh gom góp, để lại cho anh, kể cả giấy tờ từ the American Red Cross cho biết mẹ anh tên là Lê thị Lệ Mai; tên cha là Nguyễn Văn Bổn; quê ở Tuy Hòa, Phú Yên. Toàn đưa cho Ly một tờ giấy tên cha mẹ mình cùng quê quán và nói "we will go there to find my mother's grave; would you two help me, please?".

"Yes, Sir" Ly đón nhận, đọc qua, rồi trả lại cho Toàn.

Don't you want to keep it for awhile?

"No, Sir. I remember it".

Jane Smith
11-25-2007, 05:00 PM
Xe chạy ra khỏi chỗ rẽ đi Vũng Tàu, hướng thẳng về Bắc; Ly quay lại hỏi Toàn "where are you from, Sir?".

The US.

Rồi cảm thấy mình sai, Toàn nói California, San Jose, the Silicon Valley, near San Francisco.

Oh! I know where it is; Ly đáp lại; rồi hỏi tiếp "your first trip to Vietnam?" Toàn làm lơ không trả lời; anh vờ như đang ngủ; nhưng trong đầu anh cố suy nghĩ cái hình ảnh nhà, vườn nơi anh đã được sinh ra ở Tuy Hòa; mẹ anh được chôn ở đâu? mộ ra sao? Nhưng đầu anh không cho anh thấy một khái niệm nào. Toàn cũng không muốn nhìn cảnh vật bên đường; anh chỉ muốn thấy mộ mẹ anh; anh buồn vì xác cha anh đã bị vứt trên biển.

Rồi cũng đến nơi. Thành phố Phú Yên vắng vẻ, im lìm. Xe ngừng trước một tòa nhà lớn, cờ đỏ sao vàng to treo cao, bản đề UỶ BAN NHÂN DÂN THỊ XÃ TUY HÒA. Toàn theo Ly đi vào trong, nhưng Ly muốn anh đợi ở ngoài xe. Toàn không muốn như vậy; anh nói với Ly "LISTEN, this is my business, I want to see, I want to hear everything"; Ly nhượng bộ.

Ly bước vào, rồi như đi vào nhà riêng của mình, cô nhanh chân vào một văn phòng, Toàn chỉ thấy Ly mở bóp rồi đóng bóp lại nhanh chóng, rù rì chuyện gì với một ông già mang kiếng xanh đậm, tuổi quá sáu mươi. Khi Toàn bước đến thì họ hết nói chuyện với nhau; chỉ thấy ông già lắc đầu nguầy nguậy.

What did he say? Toàn hỏi nhanh. Ly nói "He doesn't know".

Ask him to look at the book, miss Ly. "there is no book, sir".

Then what can we do? Return to Saigon? "No sir! be patience".

Toàn chửi thề bằng tiếng Spanish.

Jane Smith
11-25-2007, 05:23 PM
Ly nắm tay Toàn kéo chàng ra ngoài, rồi cả hai hướng về xe đang đợi; không chờ hơn được nữa, Toàn hỏi "Miss Ly, please tell me your plan; what should we do ?"

Ly chần chờ rồi nói "we should invite him for a dinner; perhaps then he will remember something; what do you think?"

SURE! do it! even now, we all can have few drinks with him before dinner so he can be relaxed.

Ly mở cửa xe, bước nhanh trở lại vào trong. Lần này Toàn không muốn đi theo nữa.

Mười phút sau, ông già kiếng xanh đi ra cùng với Ly; Toàn ra xe, mời ông ta vào trước. Ly nói gì gì với ông ta; ông ta chỉ đường cho ông Vinh lái xe đến một quán ăn, khá xa thị xã.

Ông tài xế Vinh xin phép đi lo nơi ngủ và lo cho xe; Ly hẹn ông ta khi nào trở lại và nhờ ông ta đi dặt phòng ngủ cho Toàn.

Ngồi xuống một cái bàn trong góc, cạnh cửa sổ; gió biển thổi mát như trời đang quạt cho mình. Toàn hỏi Ly uống gì; rồi nhờ Ly hỏi ông già mắt kiếng xanh. Ông ta nói Ken (Heineken), Ly uống CoCa Cola. Hai Ken, một Coke. Khi người tiếp viên trở lại, Toàn nâng ly chúc sức khỏe, rồi vờ đi vào trong rửa tay; Toàn quan sát hiện trường của cái quán này. Thì ra nó là nơi ăn nhậu vì có nhiều rượu mạnh nước ngoài; ba loại bia nhập cảng. Mắt Toàn dán vào chai Jack Daniel's whiskey với giába mươi lămđô. Toàn đi toilet, rửa mặt rửa tay; trở lại quày ra dấu muốn chai rượu, ba cái ly con.

Cô tiếp tân nhanh nhẩu mở khóa tủ, lấy rượu trong khi Toàn trở lại về bàn. Ý đồ Toàn muốn cho ông già kiếng xanh này uống cho chóng say, để xem ông có nhớ thêm cho nhiều. Chai rượu mang tới, Toàn nhờ Ly nói đây là món rượu của Mỹ, anh muốn ông cùng uống với Toàn cho vui. Ông ta có ý chần chờ, hỏi nhỏ cô tiếp tân chuyện gì mà Toàn chỉ nghe mỗi một chữ Walker; Toàn hỏi nếu ông muốn uống scotch thì Toàn sẽ uống theo; nhưng ông đổi ý và sau khi hết lon Heineken, cả hai quay qua Jack Daniel's. Toàn nhờ Ly chọn vài món nhắm cho tươi và ngon; lát sau thì có sò điệp nướng mỡ hành, cua rang me.

Toàn quyết tâm không hỏi gì về tin tức mà anh muốn biết. Anh chỉ muốn cho ông già này uống cho đúng mức để ông nhớ tốt hơn.

Jane Smith
11-25-2007, 05:40 PM
Mặt ông già mắt kiếng xanh càng lúc càng đỏ hơn. Toàn thấy ông ta uống ít lại; anh đổi ý và gọi một chai Johnnie Walker và nước soda. Toàn vờ mình không biết uống rượu pha, nhờ ông chỉ cho .

Rượu vô ly cao, soda hơn phân nửa ly, nước đá! Toàn tự rót ra ly con, uống thẳng. Ly uống qua lon Coke thứ hai; cô ta rất giữ kẻ.

Lát sau, Toàn hỏi ăn ở đây có món gì ngon; ông già nói bò tái; sò huyết nướng; lẩu cá; gỏi cá sống, thịt rừng. Ly gọi thịt bò tái dĩa lớn, lẩu cá hanh, cơm theo ý của ông già.

Miệng ăn uống thì có, miệng nói về tin Toàn muốn nghe thì không; nhưng lòng đã quyết, để cho ông ta tự nhiên. Sau hơn ba giờ ăn uống, trầm ngâm, ông già muốn đi về; Toàn trả tiền, yêu cầu họ gói lại hai chai rượu còn thừa cho anh. Rồi đưa ông ta về UBND, Toàn ra xe, bắt tay nói cám ơn; nhưng không quên trao cho ông hai chai rượu còn thừa. Ông vui vẻ đón lấy, bắt tay lần nữa rồi đi vào trong. Nửa đoạn đường, ông quay lại nói với Ly "đầu giờ ngày mai đến gặp ông".

Cá đã cắn câu?

Mà ai là cá và ai đang đi câu cá đây?

tidethuong
11-25-2007, 08:32 PM
Hi JM, sao sis có thể viết truyện tiếng việt 1 cách mạch lạc, trôi chảy như vậy?

MuaHe
11-25-2007, 09:29 PM
Đọc mà hồi hộp quá :)

Jane Smith
11-27-2007, 10:42 AM
Giã từ ông già mắt kiếng xanh, ông tài xế đưa Toàn về khách sạn Tổng Công Ty Du Lịch Tĩnh Phú Yên .

Sao cơ sở làm ăn thương mại ở xứ này có những cái tên quái quỷ như vậy?

Phòng đôi mười sáu dollars, phòng đơn mười bốn dollars. Toàn chọn phòng đôi; mà cũng may đã chọn như vậy, vì dù là đôi, nó bé tí tẻo tèo teo. Có lẽ phòng khách sạn nơi đây chỉ dùng để ngủ, không phải để sống và sinh hoạt.

Toàn không biết ông tài xế và Ly ngủ ở đâu,đókhông phải là việc của Toàn. Ly đã hẹn sẽ đến 7 giờ sáng hôm sau, rồi cô biến mất.

Mở cửa sổ, gió biển thổi lộng làm Toàn dễ chịu hơn. Toàn đi tắm rồi lên giường ngủ say lúc nào không biết.

Cộc cộc cộc. Tiếng gõ cửa làm Toàn thức giấc, nhìn đồng hồ Toàn thấy đã 7:25, vội hỏi Who Is It?

et
11-27-2007, 11:00 AM
JS,
More... More... More... Please...

Jane Smith
11-27-2007, 11:01 AM
Thì ra Ly đánh thức Toàn dậy. Anh hẹn 30 phút, rồi đi tắm, mặc quần áo rồiToàn xuống sảnh tìm phòng ăn sáng .

Xôi đậu xanh, trà nóng vì không có coffee, chuối chưa chín là món ăn sáng. Vội vàng Toàn theo Ly trở lại Uỷ Ban Nhân Dân Thị Xã.

Bàn tay lạnh của ông già mắt kiếng xanh làm cho Toàn khó chịu. Ông ta thì thầm cái gì với Ly một hồi khá lâu, cả hai dường như không cần biết sự hiện diện của Toàn trong cùng phòng. Toàn đảo mắt nhìn quanh, căn phòng nhỏ chất đầy sổ ghi chép và giấy tờ cột bằng dây lạt tre, trông rất nực cười.

Sau một hồi lâu, Ly mới nói với Toàn "Let's Go".

Ngoan ngoãn như em bé, Toàn chỉ biết đi theo Ly. Anh không muốn gây ấn tượng xấu trước mặt ông già mắt kiếng xanh.

Ra tới xe, Ly mới nói rằng công việc tiến triển "ĐẸP", và rằng trưa hôm đó sẽ gặp ông già mắt kiếng xanh.

Toàn không bằng lòng.

Anh hỏi Ly:
Thứ nhứt, có ai ở đây biết bà Lê Thị Lệ Mai, ông Nguyễn Văn Bổn không?
Thứ hai là có ai biết nhà của họ ngày xưa ở đâu không?
và thứ ba, làcó ai biết bà lê Thị Lệ Mai được chôn ở đâu không?

Ly trả lời: we will meet the man at lunch.

But fromnow to then we must have the answers for the above; Toàn nói
với giọng quyết liệt.

Ly trả lời, Yes Sir! rồi cả ba trở lại khách sạn cho Ly "làm việc".

Jane Smith
11-27-2007, 11:31 AM
Cách làm việc ở đây rất lạ đối với Toàn.

Nó rù rì, nó nối đuôi nhau và xãy ra từ từ dù rằng Toàn có thúc dục.

Ngồi trước ly coffee Toàn suy nghĩ việc mình phải làm.

Nếu tìm không ra mộ chôn mẹ, Toàn nên làm sao?

Nếu không tìm ra nơi mình đã được sinh ra, Toàn nên làm gì?

Nếu, nếu, và nếu.

Coffee rất ngon, nhưng quá ngọt vì sữa đặc họ pha trong đó nênToàn gọi trà nóng.

rosetien
11-27-2007, 01:46 PM
Sis Jane ơi ,ghiền truyện quá chừng...làm ơn viết tiếp sớm nha...truyện trong chợt nhớ mỗi người mỗi vẻ ,hấp dẫn ,lôi cuốn ---> những nhà văn nghiệp dư nhân tài trong chợt nhớ !

MuaHe
11-27-2007, 02:06 PM
[sm=misshoneythumbup1ls.gif]Tiếp nửa đi Jane. Thank you.

Jane Smith
11-27-2007, 06:52 PM
ORIGINAL: MuaHe

[sm=misshoneythumbup1ls.gif]Tiếp nửa đi Jane. Thank you.



here it goes, as the song:

Viết nữa đi Jane,

viết nữa đi Jane, câu chuyện buồn của chuyện quê hương;

viết nữa đi Jane, cho ngàn rừng hoang trỡ thành chiến trường!



Jane ơi!

sao chuyện của Jane,

đọc mãi.......................


(mù tịt).

Jane Smith
11-29-2007, 07:41 AM
Sau khoảng 30 phút, Ly trở lại nơi Toàn ngồi và dòng do giãi thích rằng phãi có công an điều tra, phãi có Uỷ Ban Nhân Dân cho phép v.v.;

Toàn bực mình nhìn thẳng vào mắt Ly và nói "tôi đi tìm mồ mả của mẹ tôi, tìm cái nhà nơi tôi đã sinh ra; chứ tôi có muốn làm việc gì bậy đâu mà phải có công an, chính quyền?"; Ly quay mặt nhìn đi nơi khác, cô tránh cái ánh mắt giận dữ của Toàn.

Tòan đứng phắt dậy, bước ra sân cho được thoải mái hơn. Anh chửi thề bằng tiếng Spanish rằng đây là cái xã hội chó đẻ, chả trách chúng bị lạc hậu. Nguôi cơn dận, anh trở vào và nói "Miss Ly, if you cannot help me, let's return to Saigon now; I do not want to hang around here".

Ly hỏi "Sir, but how about Mũi Né?";

"NAH! I want to leave Vietnam as soon as possible; I cannot take this BS." Toàn đáp lại với lời bình tĩnh hơn, kèm theo giọng buồn của người biết mình đã thất bại. Trong thoáng đó, Ly đã đi ra chổ đậu xe rất nhanh. Toàn mường tượng rằng cô đã nhắn "I will be right back".

Jane Smith
11-29-2007, 07:51 AM
Rồi một ngày thành hai; hai ngày thành bốn. Toàn đã ở lại Tuy Hòa nhưng vẫn chưa biết được cái mà anh muốn, rằng mồ mả mẹ anh ra sao, rằng căn nhà ngày xưa anh đã sống năm năm ra thế nào . Ly săn đón Toàn nhiều hơn, giãi thích ít hơn, nhưng đang cho Toàn thấy rằng cô rất ưu tư trong công việc của anh .

Tối hôm đó, trời tối như mực, còn phải hai ngày nữa mới là ngày đầu tháng. Toàn đầu óc ngẫn ngơvàmời Ly ăn tối chung với anh. Thức ăn tươi ngon từ biển mà Toàn thấy nhạt thếch. Toàn nói với Ly rằng ngày hôm sau anh muốn Ly mua hộ nhang đèn, khoảng trưa thì ra bãi biển cho anh cúng cha mẹ anh, rồi quay về Saigon. Anh muốn rời Việt Nam ngay.

Ly cúi đầu xuống bàn ăn khóc tức tưởi.

MuaHe
11-29-2007, 11:08 AM
Sau nầy Toàn có "về quê cưới vợ" không vậy Jane?

Jane Smith
11-30-2007, 09:30 AM
Lúng túng, chẳng biết làm sao, Toàn đứng dậy đến cạnh Ly để an ủi .

Lúc ấy Toàn chẳng suy nghĩ tại sao Ly khóc, anh chỉ muốn an ủi Ly mà thôi. Không biết vì anh vụng về, hay vì Ly quá cảm động, Ly lại khóc càng to hơn. Toàn đi trả tiền bửa ăn; rồi lại bàn, nắm tay dắt Ly ra ngoài, cố tránh những cặp mắt soi bói của người khác.

Toàn dẫn Ly đi về hướng bãi biển. Sóng vỗ nhẹ, trời tối đen, cảnh vật yên tịnh, chỉ nghe tiếng cát lạo xạo dưới chân hai người. Toàn không nói gì, anh rất nản lòng với những việc đã xãy ra từ ngày anh đặt chân lại Việt Nam. Việc có thể giải quyết trong vòng hai phút nơi khác, đã không làm được sau hơn bốn ngày, dù rằng Toàn đang có một người phụ tá thông minh, ngôn ngữ giỏi và đẹp. Toàn đưa tay xoa lên vai Ly, thầm thì "You will be OK".

Nói chưa hết câu, Toàn cảm thấy đôi môi Ly đã áp vào môi anh; lạnh và khô, nhưng nó như muốn nói với Toàn rằng Ly muốn nhắn nhủ cùng Toàn chuyện gì.

Đêm hôm đó, Ly đã chung phòng với Toàn cho đến quá trưa hôm sau.

Jane Smith
11-30-2007, 10:13 AM
Nhìn đồng hồ đeo tay, 1:27 chiều; nắng bên ngoài lên cao . Ly đang gối đầu vào cánh tay phải của Toàn, ngủ say .

Toàn cố hồi tưởng chuyện gì đã xãy ra. Tối hôm qua anh đi ăn tối với Ly ở cái quán gần biển; anh và Ly không uống rượu; anh nhớ Ly khóc; rồi cả hai đi dạo bãi biển cho Ly nguôi đi. Rồi làm sao mà Ly đang ngủ say mê trên giường anh, cạnh anh?

Cái ý định đi cúng cho cha mẹ anh hôm nay không thành, vì đã quá giờ Ngọ. Thôi thì ngày mai vậy. Toàn chạm vàovai Ly, xoa dịu tỏ vẽ nuông chìu. Bất chợt Ly quay người lại, tay Toàn đụng vào ngực Ly; sức sống căng cứng, hình dáng ngực Ly rất đẹp; Toàn mơn trớn một hồi, rồi cúi xuống hôn lên chúng. Không bao lâu, đôi trẻ yêu nhau thắm thiết, mạnh mẽ; như họ đã từng làm nhiều lần đêm qua.

rosetien
11-30-2007, 11:09 AM
wow...tới luôn bác tài Jane ,đừng cho số dze....chờ lâu sốt ruột bà con độc giả nghen...tới khúc "hấp dẫn " rồi ... :D
Thanks

MuaHe
11-30-2007, 11:18 AM
Trời , chị Hai viết truyện mùi mẩn cũng hay quá..:D

Jane Smith
11-30-2007, 02:24 PM
Trong đời, đây là lần đầu mà Toàn được kề cạnh một cô gái trong không gian, thời gian rảnh rỗi như vầy, không phải đi làm, không giờ giấc. Việc chàng muốn làm khi đến đây là việc quá nhiêu khê. Chính quyền và những người dân nơi đây hầu như vô dụng với Toàn trong việc anh muốn; nhưng họ rất rành trong chuyện bồi tiếp ăn uống, dịch vụ.


Khi Ly thức giấc, Toàn đã tắm rửa xong. Anh muốn xuống nhà kiếm món ăn. Toàn nói với Ly "Take your time; I want to pray to my parents before noon tomorrow. PLEASE see to it", rồi anh xuống phòng ăn một mình.

MuaHe
11-30-2007, 04:13 PM
Mới hồi nảy nồng nhiệt như vầy:

Không bao lâu, đôi trẻ yêu nhau thắm thiết, mạnh mẽ; như họ đã từng làm nhiều lần đêm qua
Mà bây giờ lại lạnh lùng như vầy:

Toàn nói với Ly "Take your time; I want to pray to my parents before noon tomorrow. PLEASE see to it", rồi anh xuống phòng ăn một mình.

Chấm anh Toàn nầy 4 điểm :).Đáng lẽ cho ít hơn mà tại vìđoán ( mà còn đoán gì nữa,chắc chắn rồi) anh Toàn nầy bị dụ.;)

Isabella
12-01-2007, 01:03 PM
Lẽ tự nhiên Toàn lạnh lùng, anh ta đã nghi ngờ Ly đang giở trò mý nhân kế để được đi Mỹ.:D:D

MuaHe
12-01-2007, 11:47 PM
Chị Isa, Toàn biết là mình bị dụ mà cũng vô tròng :)
Chị Isa, em reply cái post của chị mà bấm lộn , nó vô cùng với cái post của chị nên enm sửa lại. Sorry chị.

Jane Smith
12-02-2007, 01:08 AM
Tình tiết éo le;

cuộc đời gai góc etc.

hahahahahahahaha

(câu khách; nhưng sợ sis et giận.

Business or friendship, which one must be first here?)

et
12-03-2007, 10:57 AM
JS,
et biết gì đâu mà giận!

MuaHe
12-04-2007, 09:38 PM
Chờ Jane...Chờ đến bao giờ...:)

Jane Smith
12-18-2007, 08:48 AM
Khoảng chừng mười một giờ trưa, Toàn đi ra bãi biển với cái túi đeo trên lưng. Toàn bảo Ly đợi dưới một rặng thùy dương, riêng Toàn, anh đi xa hơn về hướng Nam. Chọn một nơi có cát phẳng lỳ gần mé biển, Toàn dùng tay đào một cái hố rất nhỏ, rồi anh mở túi đeo trên vai, lấy ra những đồ cúng tế cho cha mẹ mà anh đã sửa soạn sẳn rồibày trên mặt cát nóng.Toàn thắp hai cây đèn cầy, ba cây nhang; rồi cắm tất cả xuống cát bên cạnh cái hố. Moi trong túi cái bì thư màu nâu vàng, Toàn đọc từng trang một; đọc xong anh đốt từng trang, cho tro vào cái hố. Một lát sau, cái bì thư là vật cuối cùng mà anh đốt; rồi tay mặt hốt một nắm cát khô cho vào hố; tay trái anh lấp hố lại. Đứng dậy, nhìn thẳng ra biển Đông Toàn lẫm bẫm "Mom, Dad: today, I am in Vietnam searching for my root, for your graves, for where you lived. I failed. But my wish remains that I want to pray for both of you and for myself that from now on we all living in peace with ourselves. Ashes to ashes; dust to dust; I no longer hold anything which belong to you in me but my thought and duty as your son. I promise that I will live the life you want me to live that is be good to me and to others and strive to be better, be happier. May you both rest in peace together; your son Toan Michael Jason Nguyen".

Nhìn chăm chăm ra biển xanh, chừng như tìm xem lần cuối những hình ảnh gì của cha mẹ, Toàn cúi xuống nhúng đèn và nhang vào nước biển. Thuỷ triều đang lên và từ từ xóa mất cái hố nhỏ nơi Toàn đã đứng và cầu nguyện cho cha mẹ mình; nước biễn dâng theo thủy triều làm ướt giàyToàn tự lúc nào, anh vẫn không hay biết. Chợt nhớ đến Ly đang chờ, Toàn quay trở lại rặng thùy dươngrồi nói với Ly "let's go back to the city".

MuaHe
12-18-2007, 11:18 AM
Toan Michael Jason Nguyen :D Phải công nhận bà hay thiệt. Hồi đó tui mới qua, Michael Jason đang nổi tiếng, nhiều người lấy tên Michael lắm :)
Thanks bà.

rosetien
02-20-2008, 06:22 PM
Sis Jane ới ời...chờ lâu we' ráng viết tiếp nữa đi Sis.Thanks ;)