PDA

View Full Version : Khi anh không thể là bóng tùng của đời tôi...



nicky_t2
10-25-2007, 11:27 PM
Anh hơn tôi một tuổi, chẳng là baovới cô gái được xem là già dặn hơn bạn bètrang lứa như tôi. Đôi khi, tôithấy anh thật trẻ con bởi lối suy nghĩ giản đơn của anh về cuộc sống.
Chúng tôi gặp nhau từ khuôn viên tập thể thao buổi sáng của khu dân cư. Những buổi sáng dạo bộ, trò chuyện trong suốt một năm đủ làm trái tim chúng tôi xích lại gần nhau, đủ cho tôi sống trong hạnh phúc yêu và được yêu.

Sinh ra ở mảnh đất miền Trung cằn khô cháy nắng, tronggia đình nhà nông đông anh em, anh phải một mình bươn chải với số tiền viện trợ ít ỏi của gia đình, để hoàn tất chương trình đại học. Ra trường, anh ở lại thành phố làm việc, bởi mức lương của một kỹ sư cơ khí có thể giúp gia đình anh bớt khó khăn, giúp 6 đứa em tiếp tục đi học.
Tôi thương con người chịu thương chịu khó, thương nghĩa tình thuận thảo với gia đìnhnhư anh...Nhưng trong lần dẫn anh về ra mắt ba mẹ, tôi mơ hồ cảm nhận ánh mắt lạnh lùng, thái độ hờ hững của ba mẹ. Ngay khi anh về, ba mẹ nói dứt khoát rõ ràng như từng lưỡi dao cứa vào tim tôi “Không được, người đó không được!”.

Sau đó,những lần anh đến gia đình tôi chơi, ánh nhìn của ba mẹ càng thêm lạnh lùng và nghiêm khắc. Ba mẹ tôi không chấp nhận một người có quá nhiều anh em, ba mẹ sợđứa con gái thành thị như tôi không kham nổi nghĩa vụ củacon dâu trưởng trong gia đình nông dân.

Ba mẹ nghi ngờ tình yêu anh dành cho tôi là một tình yêu vụ lợi… và vô số điều không tốt về anh. Tôi ra sức giãi bày, khóc lóc, van xin, rồi tuyệt thực… tất cả đều không có hiệu quả.Chúng tôi vẫn yêu nhau. Chính sự cản trở làm tình yêu của chúng tôi thêm mặn nồng; nhưng bên cạnh đó lànỗi ray rứt, mặc cảm tội lỗi của đứa con nói dối. Nhưng, càng ngày tôi càng nhận ra, chỉmình tôi nỗ lực bảo vệ tình yêu.

Anh vẫn nói yêu tôi, nhưng không hề muốn chứng tỏ tình yêu ấy với ba mẹ tôi, không muốn chứng minh bản thântrước những đánh giá không tốt của ba mẹ. Anh hay giận hờn vô cớ khi bảo tôi không xem anh bằng gia đình mình, bảo tôi không thật lòng yêu anh.
Tôi mệt mỏi trong sự nghi ngờ của ba mẹ, trong tình yêu vị kỉ của anh, trong sự lựa chọn giữa tình và hiếu.
Những lần gặp mặt giữa tôi và anh không biết tự bao giờ là những cuộc cãi vã triền miên vô cớ, thay cho những nụ cười, những lời tâm tình, những ánh mắt yêu thương. Sự mệt mỏi khiến tôi dường như bỏ cuộc.

Chúng tôi chia tay nhau nhẹ nhàng, không lí do cụ thể, nhưng cả anh và tôi đều hiểu. Không phải vì sự cách ngăn của gia đình, không phải những khó khăn làm chúng tôi xa nhau, mà từ những thử thách ấy, khiến tôi nhận ra anh không thể là một bóng tùng vững chắc để tôi nương tựa suốt đời…