PDA

View Full Version : Trà Tiểu Thư Du Đông Bắc Ký Sự



Jane Smith
10-18-2007, 08:00 AM
Phần Mỡ Đầu

MỘT CHUYỆN TÌNH TÁM NĂM VỀ TRƯỚC

(phỏng theo truyện của Lưu Thị Hạnh)

Mùa Hè Oklahoma năm đó, trời nóng bốc khói, cháy da.

KL mình trần trùng trục đang đi cắt cỏ, dọn vườn để dành tiền đi học đại học . Lời ông bà cha mẹ dạy "chỉ có học vấn là đổi đời mau nhất". KL nhất quyết đi học, để mà còn có cơ hội dời ra cái xứ OKC này . Nơi đây, kỹ nghệ dầu khí gần tàn lụn .

Bỗng bên kia đường có chiếc xe bus đỗ lại. Xuống xe, một cô gái Việt tuổi khoảng chừng đôi mươi, mặc bộ quần áo màu xanh, đội nón lá, tay xách cái suitcase cỡ lớn .

KL vội tắt máy cắt cỏ; chạy sang đường và hỏi "Em là người Việt phải không ? để anh xách hộ suitcase cho; em đi đâu, từ đâu đến ? ". Chỉ có hai ba phút KL đã tung ra hơn mươi câu hỏi . Cô gái bẽn lẽn chỉ nói "em tên TraSua; từ Việt Nam mới qua".

Rồi tiếng sét ái tình nổ trong đầu. KL nhìn mà không thấy .


Là người thích nịnh con gái, KL dẫn TS đến vườn mà anh đang làm, lấy trong bụi chai nước lạnh, mở nắp mời TS . Khi TS hớp một ngụm rồi trả lại, KL không ngần ngại kê miệng mình nốc liên tu; nhưng con mắt không bao giờ rời cái đít quần mỏng dính mà TS đang ngồi chồm hổm trước mặt.

TS nôn nóng xin vào nhà gọi điện thoại cho người quen ở OKC; KL trả lời rằng đây không là nhà của anh; anh chỉ là người đi cắt cỏ, dọn vườn lấy tiền .

TS liền miệng hỏi mượn cái cầm tay; KL mắc cở trả lời anh còn là sinh viên, không có cell phone . TS ngẩng đầu ngạc nhiên và hỏi đây là xứ Mỹ mà sao lạc hậu vậy ? Ở Thành phố (Saigon) bây giờ cầm tay nhiều lắm! Ban đêm ngoài đường, quán ăn, công viên cầm tay nhấp nháy như đom đóm đêm hè . KL ngẩn tò te, một phần vì bị cô gái Việt mới đến chê mình quê, một phần vì sắc đẹp và cái quần bộ vải mỏng quyến rủ .

KL cố gắng thu mọi can đảm rồi nói: nhà anh ở xa nơi đây, với lại anh không muốn cho ba mẹ anh biết; nhưng anh có thằng bạn có apartment gần trường, nay nó đi Texas chơi rồi, anh có chìa khóa; để anh đưa em về đó tắm rửa, gọi điện thoại nha ?

TS nhảy đổng! Ơ cái anh này, chưa chi mà đã dụ đưa mình về phòng riêng không người, rồi lại còn muốn mình cởi quần áo đi tắm nữa! Không được đâu! Thôi để em đi tìm nhà người quen, nghe đâu cũng gần đâu đây, em đi bộ được . KL muốn xem địa chỉ, thì ra người quen của TS ở Tulsa, OK; không phải ở OKC.

Thì ra TS đã lầm thành phố và "bang" (State). Lúng ta lúng túng chưa biết tính sao, thì KL đã dọn đồ nghề cắt cỏ đem lên xe truck, cái xe đời 62 Chevrolet, màu nâu móp méo lung tung . Rồi KL mang suitcase của TS lên xe truck, anh nhất quyết đưa TS về phòng trọ của đứa bạn; TS chẳng biết tính sao cho hơn, đành theo KL về; hy vọng sẽ có cơ hội gọi cho người quen .

Chẳng bao lâu, dù rằng cái xe truck này nổ lớn hơn chạy nhanh, máy lạnh là máy trời cho, chỉ cần quay cửa kiếng, rồi cả hai đến apartment nhà người bạn KL.

KL mở cửa, nhường TS vào trước, nhanh lẹ theo sau chỉ điện thoại và phòng tắm; rồi vội vàng rút lui ra ngoài, đóng cửa lại cho TS tự nhiên.Nắng đổ xuống sân tường cement nóng như bên tròng lò nướng bánh .

Kẹt, tiếng cửa mở, TS nói người quen nói có bus từ OKC đi Tulsa, và nhờ KL đưa ra trạm bus . Ngẩn tò te, KL không biết nói làm sao; mang suitcase xuống xe, trở lại khoá cửa và đưa TS đi .

Là người lịch sự, KL trên đường đi ghé Ba Lẹ mua biếu TS hai ổ bánh mì thịt nướng, một lon Pepsi và một chai nước . KL thầm nghĩ người đẹp như vầy mà mình bị sẩy thì cũng tức thiệt .

Chẳng bao lâu, xe bus đưa TS xa dần, xa dần rồi mất hút.KLtrở lại xe truck, quanh lại chổ làm vườn; vừa làm vừa ca:

Anh tiễn em đi rồi
Trời hôm nay nóng quá!
Trông thấy đít em đầy
Anh rất muốn đi theo!

Hết .

Muốn biết TS có ở lại Tulsa hay không, tình tự thế nào, xin đón đọc:

Trà Tiểu Thư Du Đông Bắc Ký Sự,
tập II

Trà Tiểu Thư Du Đông Bắc Ký Sự

Mùa Xuân năm sau, chỉ còn vài tuần nữa là KL tốt nghiệp đại học; hơn nữa KL đã được phỏng vấn tìm việc ở trường và đã có công việc làm sau ngày tốt nghiệp.

Chưa ra trường mà đã có việc làm! lại là việc văn phòng, có máy lạnh, lương cao so với tiền cắt cỏ dọn vườn như đại thụ sánh với cỏ lau. KL lòng mừng vui vô hạn; lời dạy bảo của ông bà cha mẹ quả đúng như kinh sách!

Rồi một đêm, KL trằn trọc không ngủ được vì hình ảnh cô gái Việt mặc bộ quần áovãi mỏng màu xanh ngày nào cứ chập chờn trong tâm khảm. Người sao mà trông thật thà, thẳng thẳn, chất phát, nhất là có cái đít hấp dẫn quá như vậy?

Cũng vì cái đít này, mà về sau tiềm thức của KL biến thành cái hình ảnh "Cầu Cá Tra" quê nhà. Từ cái đẹp mà mình không có được, nó biến thể từ từ đến cái cảnh người quê nuôi cá tra. Ôi chuyện con người sao mà phức tạp vậy !

Sau suốt đêm không ngủ, nhớ láng máng cái địa chỉ người quen của TS ở Tulsa, gì gì Broken Arrow? KL nhủ thầm, mình cứ đi Tulsa dò hỏi, người Việt ở Tulsa đâu có là bao, trước sau gì rồi cũng tìm ra.

KL đi Tulsa tìm TS.

Jane Smith
10-18-2007, 08:09 AM
Sau lớp học mười giờ sáng, KL chải chuốt tóc tai; chọn áo trắng quần jean, giày ũng cao bồi; mượn xe đứa bạn học đi Tulsa. KL nói với đứa bạn, mày cho tao mượn xe mới của mày, chớ cái truck của tao không biết nằm đường lúc nào, không sao đi Tulsa cho được; hơn nữa tao không muốn kỹ sư bị người quen thấy lái xe nghĩa địa .

Tulsa here I come! TS em ơi, anh đi đón em dzề dới anh đây! Miệng huýt sáo, tay vuốt tóc, yêu đời KL đợi giây phút tái ngộ với người mà anh đã và đang ngơ ngẩn bấy lâu.

Là dân OK, KL biết mình sẽ OK. Anh ghé lại chợ Vietnam ở Tulsa, thăm hỏi vài câu rồi lái xe đi thẳng đến một căn nhà mà anh ta tin rằng TS đang sống; đúng theo trí nhớ, cái tên đường quen quen, Broken Arrow Ave.

Đính Đong! Cộc Cộc! KL bấm chuông, gõ cửa. Nắng ấm vừa lên, tim KL đập nhanh mạnh, tưởng chừng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Jane Smith
10-18-2007, 08:24 AM
Ra trả lời, một bà cụ thắt khăn mỏ quạ, áo bà ba đen, răng nhuộm đen chăm chăm nhìn vào KL và hỏi: Vâng, cậu muốn gì nào ?

Như bị hất bát nước lạnh vào mặt, vốn không thích người người Bắc Kỳ cho mấy; nhưng vì TS, KL gượng giọngấp aấp úng nói: Dạ DạDạ cháu tên là là là

Bà cụ ngắt lời, là cái gì NÀO? rồi tay liền miệng bà nắm tay KL, kéo vào trong nhà đóng cửa lại, nói khẽ "không thì mất hơi lạnh hết, PHÍ PHÍ PHÍ".

KL tức khắc cảm thấy mình gần như bất lực.

Jane Smith
10-18-2007, 08:38 AM
"NƯỚC NÔI GÌ KHÔNG NÀO?"

"Cậu là ai? Từ đâu đến?

Bà cụ tấn công KL tới tấp, mắt bà nhìn vào đôi ũng cao bồi bóng loáng, bà có vẽ hài lòng tự nhủ "đôi ũng ấy giá đến bạc ngàn có hơn, chắc là người giàu sang đây!".

Dạ dạ dạ, miệng KL chỉ thốt được bấy nhiêu.

NÀY NHÁ, ở lại ăn trưa với chúng tôi nhá? Đạm bạc thôi!

Tai KL lùng bùng, mắt hơi mờ, đầu sắp điên lên. Vận dụng hơi thở điều hòa, hít vào chầm chậm, thở ra từ từ; không mấy chốc KL tỉnh táo trở lại rồi hỏi:

Thưa Bà, tôi là KL, từ OKC đến, muốn tìm cô TS mà mà năm nào đến đây từ Vietnam.

CẬU LÀ GÌ của TS, HẢ?

Dạ dạ bà con (nói dối);

MÀ NGHỀ NGỖNG CƠ GIA CẬU NAY CÓ NHỮNG GÌ NÀOOO?

Thì ra, nơi đồng không mông quạnh thiếu người Việt này, KL bị lọt vào cái bẫy tâm thần của người di cư.

Jane Smith
10-18-2007, 08:53 AM
KL cố lần nữa hỏi: dạ có TS ở đây không cụ ạ ?

Thẳng như con dao đâm vào tim KL, bà trả lời "cô ấy đi lâu rồi; chỉ ở đây có một đêm, rồi ngày sau đi mất biệt; MÀ CẬU VỢ CON THẾ NÀO HẢ?"

Mắt tối sầm, KL cố nhớ câu nói rằng TS không có ở đây; nhưng bà già này nào có tha cho!

Bà mang ra ba cuốn albums cho KL xem, và nói: Tôi thương cậu là người đàng hoàng, tôi muốn làm mai cho cậu cháu tôi, nó ngoan LẮM; học đại học ĐẤY; chỉ phải tội hắn có chút nhan sắc, ưa nũng nịu, lại không sống gần nhà; cháu sống ở TEXỢT cơ!

KL nhìn vào album, một cô gái trẻ, nõn nà, chân dài tay ngắn, má lúm đồng tiền.

Bà cụ giật album lại, lật nhanh nhanh rồi chỉ cho KL xem, ANH xem nó đây nè, con gái thông minh, lo làm lo học, chảcó cái tội là mê shopping. Mà chỉ thích đồ đắc tiền, gì gì GU Chi PU' Chi; quần mới mua mà màu đã bạc, lủng lỗ lung tung;

ƠI mấy người trẻ ngày nay tôi không hiểu được!

KL ngồi ngẩn tò te, không biết ăn nói làm sao.

Jane Smith
10-18-2007, 09:07 AM
Nay nói về TS:

Xe bus vừa ngừng ở trạm Tulsa chiều hôm đó thì đã thấy cô bạn quen cùng gia đình ra đón; tay bắt mặt mừng, tiếng Việt xổ ra đôm đốp như ta đây đang sống giữa Saigon, và tự nhiên như người Hà Nội.

Không khí bên ngoài vẫn còn rất nóng. Trongxe bus có máy lạnh nên dễ chịu hơn rất nhiều.

TS nhìn bạn và gia đình, sao họ vẫn còn cái lấm lem ngày nào, dù rằng họ qua Mỹ đã hơn chục năm. Đầu óc quay cuồng, TS quanh mắt quan sát khung cảnh thành phố trên đường về nhà: đất rộng, người thưa, không ai đi bộ ngoài đường; chỉ có xe và nhà cùng máy lạnh!

Tự nhủ, TS bảo mình, mình bỏ nước ra đi vì nhiều lý do; tự do là cao nhất; cơ hội làm nên là hai; mà mà làm sao cái xứ này nó tiêu điều nóng nảy quá? nếu muốn sống như vầy thà ở lại Thành Phố còn sướng hơn.

Jane Smith
10-21-2007, 12:44 PM
Đêm đầu tiên ở Tulsa, OK. TS thấy mình như mộng du .

Ừ thì nhà có phòng, có bếp, có đủ tiện nghi; người bạn thì chăm chú cho mình từng bước một, kể cã cách dùng toilet (chị ấy sợ TS ngồi hai chân trên bồn rồi té bể đầu);

Suốt đêm không ngủ được. Máy lạnh chạy rù rì suốt đêm, cả nhà ngủ ngáy to như sấm. Lén lén ra bếp, mở tủ lạnh xem: đầy ắp thức ăn luồn tay không lọt; tủ đá cũng vậy, gói này, bó kia bọc nylon. Họ giàu ăn uống TS nghĩ vậy.

Rồi hai cái nồi cơm điện Tiger, rồi ba bao gạo lớn trong góc, chai lọ hũ ly chưng bày khắp mặt tủ trong nhà bếp.

Bên ngoài trời tối như mực, xa xa mới thấy ánh đèn đường.

Đây là đâu, TS tự hỏi?

Ngồi bệt xuống sàn nhà bếp, sàn lạnh đít tưởng chừng như giúp cho suy nghĩ nhanh hơn; TS thấy sao mà lạc lỏng quá.

Mò ra phòng khách, trên ghế dài có một người con trai nằm ngủ; bàn thờ Chúa và Đức Mẹ Maria cùng hình ảnh hai người già. Nơi nào cũng có cái lấm lem của nó; không như ở Thành Phố, sàn gạch men, lau sạch như dĩa ăn cơm Tây.

Jane Smith
10-21-2007, 12:55 PM
Nơi đây đầy đủ để sống hơn ở Thành Phố (Saigon);

nhưng nó thiếu thiếu cái gì.

TS nói với mình, nếu sống mà chỉ để ăn với uống thôi, thì đã là rất tốt; nhưng Mỹ giàu mạnh trên thế giới vì họ có những gì?

Chẳng lẽ chỉ có tứ khoái thôi sao?

Chị bạn thức dậy đi tiểu, thấy TS ngồi dưới đất, chị tới ôm, "nhà lạ không ngủ được hả? Rồi sẽ quen đi, đừng lo"; rồi chị trờ đi ngủ tiếp; nhưng TS nắm tay, kéo ngồi xuống sàn nhà và nói: khi trời sáng em đi.

Đi đâu? làm gì sống? hay quen biết ai ở đâu rồi?

Dạ không, em đi tìm cuộc sống mới; em đi tìm vì sao mà người Mỹ sống mạnh, sống văn minh, em đi tìm em.

Jane Smith
10-21-2007, 01:11 PM
TS nhớ ngày còn nhỏ, từ quê lên thành phố sống nhờ với gia đình ông bác; TS bị mấy ông anh họ dạy bảo to lời "ở Thành Phố, mày mở mắt cho to, lắng nghe cho kỹ, ai sai sao làm y như vậy thì mươi năm cũng như đã đậu Tú Tài mà không cần đi học".

Rồi lại nghe có người kể, nếu sống gần các trường ở Cambridge, chỉ cần hít thở không khí văn minh, thì sau năm sáu năm cũng có bằng Cử Nhân.

Nghĩ vậy, TS nói em sẽ đi Cambridge.

Thì ra mấy lần TS đã lẫn lộn địa danh; Cambridge mà người ta nói đến là bên xứ Anh (United Kingdom); không phải là Cambridge, MA.

Mặc kệ, TS quyết định đi Cambridge.

Jane Smith
10-21-2007, 01:53 PM
Trời vừa hừng sáng,

TS và người quen rón rén ra khỏi nhà đến trạm xe bus. Không chào, không từ giã ai vì e rằng sẽ có nhiều ngăn cản. Có phải đây là chuyện vượt biên?

MuaHe
10-21-2007, 02:55 PM
Jane,
Trong CN tui phục hai người: Bà không phải người Việt mà viết tiếng Việt quá hay. Người thứ hai là Lizt: con đông, đảm đang lại sống được với mẹ và em chồng.

Jane Smith
10-21-2007, 03:14 PM
Chiêm nghiệm rằng cái cùng hôm nay sẽ là cái mầm sống mới của ngày mai, TS vững tin về quyết định ra đi của mình .

Ôm chị người quen, cám ơn rồi xách suitcase vào trạm xe bus, mua vé đi Cambridge.

Người chị quen bất bình, bỏ TS ở lại một mình và lên xe đi về.

Jane Smith
10-21-2007, 03:23 PM
Hỏi: where do you want to go ?

Trả lời: Cambridge

Ông già bán vé trạm bus Greyhound lật trang từng trang quyển sách dày, qua cái kiếng dày đục; hồi lâu ông ngẫn đầu và nói: Only to Boston, MA.

TS phân trần: me go Cambridge !

Ông ta nói chỉ tốn có mấy xu thì từ Boston sẽ đến Cambridge; TS mừng hết lớn.

Jane Smith
10-21-2007, 03:54 PM
Khoảng chừng một giờ sau, xe bus rời Tulsa đi về hướng Đông Bắc; TS được ngồi sau lưng ông tài xế, nên yên tâm hơn.

Xe bus mà có cầu tiêu, máy lạnh! Xe sẽ đưa TS về một tương lai mới.

Cứ cách khoảngba bốntiếng đồng hồ, xe ngừng ở trạm, khách xuống, khách lên; rồi xe ngừng ở quán ăn khi tới bữa.

Lần đầu tiên TS nhớ đến hai ổ bánh mì thịt nướng mà KL cho; không biết giờ này anh KL ra sao?

Jane Smith
10-21-2007, 04:22 PM
Lần đầu tiên TS nhớ đến hai ổ bánh mì thịt nướng mà KL cho; không biết giờ này anh KL ra sao?

Xe rù rì chạy êm, TS nhiều lần ngủ được trong giây lát;

hình ảnh anh chàng trai mình trần trùng trục, tốt tính, dễ thương ngày qua vẫn vương vấn trong đầu. Anh này tốt? Anh này muốn lợi dụng? Anh này là ai?

Rồi TS quay đầu trên ghế xe ngủ tiếp.

Gần hai ngày sau, mông đau, chân co, TS nghe ông tài xế nói "BOSTON! BOSTON! last stop; must change bus now"

Gom thu hành lý, TS bước chân ngập ngùng nơi đất mới: Boston, MA.

Jane Smith
10-21-2007, 04:53 PM
Khí trời lành lạnh; hơi nước biển quanh đây.Bảy giờ sáng mà lắm náo nhiệt với xe cộ tiếng người inh ỏi .

TS gom cái suitcase của mình dưới chân, ngồi trên ghế gỗ lạnh, cố suy nghĩ mình sẽ phải làm gì đây.

Ông già bán vé đã nói chỉ có mấy xu là đến được Cambridge từ đây; mà TS quên hỏi bằng phương cách nào. Trong túi chỉ còn khoảng bốn mươi đô.

Thì ra, thành phố Boston này, lân bang của Cambridge, mà cũng đã sầm uất, nhộn nhịp, văn minh như trong phim chiếu trên rạp. Hơi khói nước nóng bốc ra từ ngõ cống, cơ ngơi nào cũng có cửa kiếng đắc tiền; TS nhủ lòng mình đã chọn đúng đường.

Jane Smith
10-21-2007, 08:02 PM
Rồi mần mò TS đến Cambridge, tốn chưa tới một đồng;

Xe ngầm chạy nhanh, sạch; con người đi chung lễ phép với nhau, nhưng ai cũng nôn nả như chạy.

Lên tầng trên, đi vài khu phố, sân cỏ rộng và dài; cạnh giòng sông lạnh; cây cối đang chớm nụ Xuân. Nhà gạch đất đỏ san sát nhau; đường quét dọn sạch sẽ.

Hỏi: may I help you?

TS đáp, I want Cambridge.

Trả lời: Welcome to Harvard University, youare in Cambridge. May I direct you to where you want to go? bà gác cổng ngồi trong xe nói với TS như vậy.

Hmmmmm Haaaaaaaaaaaa, ngón tay, sắc mặt nói nhiều hơn lời; bà già vỗ vai và nói DON'T WORRY! I WILL HELP YOU.

Rồi khoảng mườiphút sau, TS được đưa đến một căn phòng. Một ông già cỡ bãy mươi và một cô khoảng cùng tuổi với TS hỏi rối rít:

nào là cô từ nước nào, học ngành gì, giấy tờ nhập học đâu, vv...

TS nghẹn nào nói "no speaking English"

Ông già nói: It is OK!, we have interpreter. Where are you from? China? Thailand?

Oh! Vietnam!, please wait.

Jane Smith
10-21-2007, 08:18 PM
Không bao lâu, có một cô khoảng hai mươi mấy, tóc dơ, người xấu xí với kiến cận, răng hô, người gốc Việt đến.

Cô bắt tay TS như bà Tổng Giám Đốc công ty bắt tay cu li; nhưng cô nghiên mình và nói giọng nửa Anh nửa Việt "Chao Chị, em tên là Linda, em đang họt ở trương này; chị muốn gì em giup đướt, em giúp"


Trời ơi!

Quỹ khóc thần sầu! tiếng Viet gì mà khôi hài quá; nói như bằng hơi thán khí! nghe như robot trong phim.

Nhưng mà mình có ai ở đây đâu mà sánh với chọn, TS tự nhủ.

MuaHe
10-21-2007, 09:42 PM
Jane, viết tiếp đi. Truyện tiếu lắm.

Jane Smith
10-22-2007, 01:40 AM
TS run run cảm động đáp:

Cám ơn chị Linda, em là TS ở Vietnam mới qua; đâu có được học hành gì nhiều đâu, em đi theo diện HO, nghe nói ở đây là nơi nhân tài nước Mỹ và thế giới đến sống và học, nên em đến đây tìm chỗ nương thân. Giờ gần hết tiền, mới đến sáng nay, không biết làm sao chị Linda giúp cho được không? Việc gì em cũng làm được, giặt giũ, may vá, dọn dẹp, nấu cơm em đã làm nhiều năm.

Linda ngắt lời: vây la Harvard khong nhan chị là sinh viên?

TS thắc mắc trong đầu, cái gì là sinh viên với sinh hòn đây? Tui đi tìm việc làm sinh sống mà sao nghe chuyện trên trời không vậy cà?

Jane Smith
10-22-2007, 01:49 AM
Cố gượng lên, TS dằn giọng nói tiếp: chị Linda à, em học ít, hiểu nhiều; nhưng trước mắt em cần có cuộc sống cái đã; chị giúp em được không ? Làm gì em cũng làm, cực khổ em chịu, miễn là gần gũi với Cambridge mà thôi; chị Linda giúp em đi .

Linda như người mất hồn, chớp mắt lia lịa, rồi ngồi xuống bên cạnh TS và nói "cai nay em khong co ranh, nhưng em sẽ giúp chị hết lòng, chi đưng lo qua nhiều nha", rồi Linda quay qua ông già tóc bạch kim xổ tiếng Anh tràng giang đại hải, TS bù trất chẵng biết họ nói gì với nhau. Không lẽ họ kêu công an phường tới bắt mình hay sao?

Jane Smith
10-22-2007, 01:57 AM
Rồi ông già sai cô phụ tá gọi điện thoại nhiều lần; chốc chốc ông trả lời với giọng giận dữ.

Cuối cùng TS thấy ông cười, ông ta nói với Linda gì gì đó; rồi Linda nói lại: chị ơi, em co tin vui cho chị, có một gia đình giáo sư của trường họ co thê nhận chị; giờ em phai đi hoc; nhưng chut nưa co người biết tiêng Viet đến đây giúp chị nha. Nói chưa xong câu, Linda đã đi mất dạng.

Jane Smith
10-22-2007, 02:10 AM
Cái xứ Mỹ này văn minh mà sao người ta sống như ăn cướp ? Nói chưa xong câu, ngồi chưa nóng đít mà đã bỏ đi!

Thôi thì một liều ba bãy cũng liều, TS nhủ thầm, mình nên cắn răng chịu đựng; biết đâu sau cơn mưa trời lại sáng hơn ?

Jane Smith
10-22-2007, 11:48 PM
Khoảng mười phút sau có một cô gái khác bước vào, tuổi chừng mười tám, tóc nửa vàng nửa đen, mặt rất đẹp, cười lúm đồng tiền, chạy lại quỳ gối trước mặt TS và nói "DÓNT WORRY, DON'T WORRY chị, em se help chi; vui len đi!"

Trời ơi!

Cô bé này ăn mặt như dân trên sân khấu, váy làm bằng quần jean, cắt ngắn cho thấy quần lót, áo thùng thình, mặt không son phấn nhưng tóc như màu lá cờ nước Đức. Mồm nhai chewing gum chóp chép, cười rất tươi, bắt tay thân thiện như muốn hun mình. TS chẳng biết nói sao.

Cô ta tên là Trina, cô cười và nói tên tiếng Viet của em là Trinh, mà em đã mất nó lâu rồi, rồi cô nhoẻn miệng cười cùng nháy mắt. Về sau TS mới biết cô Trina còn trong trắng, nhưng ưa nói đùa, ưa chọc ghẹo người khác.

"Chi ơi, gân đây co gia đinh ông bà giao sư kia muốn gặp chị; nếu chị theo em, em se dẫn chị đi." Trina nói nhanh, nắm tay kéo TS đi theo.

Cái gì đây, TS bâng khuâng tự hỏi?

Jane Smith
10-23-2007, 01:13 AM
Bám vào người có tóc;

dại gì bám vào kẻ trọc đầu?

TS tự nhủ, vì Cambridge là nơi tụ hội nhân tài thế giới, dại gì mà mình không theo?;

phủi đít, TS đi theo Trina, mang suitcase ra xe, sau khi ấp a ấp úng chào cảm ơn ông già và cô phụ tá. Họ niềm nở đưa ra tận xe. Xứ văn minh có khác.

Trina nói "chi ơi, vui lên đi chị, em sẽ giúp cho chị, muốn ăn gum không?"

TS lắc đầu, tay bóp chặc vào tay Trina ra dấu cãm ơn; mắt gần muốn khóc.

MuaHe
10-23-2007, 10:14 AM
Chị Hai, viết tiếp đi. Sao chị không đem qua Recipe Forum, đợi xong rồi hãy đem trở lại bên nầy?

Jane Smith
10-25-2007, 12:07 AM
ORIGINAL: MuaHe

Chị Hai, viết tiếp đi. Sao chị không đem qua Recipe Forum, đợi xong rồi hãy đem trở lại bên nầy?


Let me ask someone to do it, if such person remembers to bring this thread back here.

Jane Smith
10-25-2007, 12:18 AM
Khoảng chừng năm phút sau, TrinavàTS đến trước một căn nhà gạch đỏ, trông cũ kỹ, nhưng bên trong bóng loáng lạ thường .

Sàn gỗ bóng đi muốn trợt, một số tường bằng gỗ bóng, số còn lại được sơn màu.

Ra đón là một bà già tóc bạch kim, ước chừng sáu mươi tuổi, ăn mặt giản dị, tóc bó trên đĩnh đầu, bộ váy màu nâu đậm dài gần chấm gót; áo màu trắng, vai khoát khăn lụa màu xanh lá mạ; mắt đeo kiếng đọc sách trụt gần chóp mũi.

Bà mở cửa cười tươi như hoa ngày đầu xuân; bà nói WELCOME! WELCOME! so happy to see you, PLEASE COME IN.

TS chẳng hiểu trời trăng gì, nhưng Trina đã bắt tay bà, tay còn lại nắm tay TS rồi theo bà vào phòng khách.

Phòng có lò sưởi đốt củi, tường sơn xanh lá cây đậm, ghế sofa bằng nĩ cùng màu xanh; sàn lót thảm; gần tường có rất nhiều ghế bọc nệm và một bàn hẹp nhưng dài, trên bàn nhiều ly đủ loại và nhiều chai rượu.

Jane Smith
10-25-2007, 12:25 AM
Bà chủ nhà mời ngồi, bà nói tên bà là Vera, khi bà hỏi tên, TS ấp úng I AM TS .

Bà cười rất tươi, cố lập lại: TS, right? WELCOME to our family. Cô Trina thông dịch, cô nói với bà rằng TS chỉ biết một số tiếng Anh cần thiết; nhưng có thể học và thích ứng rất nhanh; và rằng TS có thể làm cái này, cái khác.

Bà Vera ngắt lời và nói: không sao đâu! việc cần lúc này là nên nghỉ ngơi, sống vài ngày, sau đó sẽ nói chuyện công việc, trách nhiệm. Rồi bà đứng dậy nói shall we go and see your room? put your luggage away? rest for few minutes; then when my husband comes home, we visit again. Có lẽ bà thấy TS có nét lo âu trong ánh mắt.

MuaHe
10-25-2007, 12:50 AM
Chờ đoạn kế tiếp :)

Jane Smith
10-26-2007, 11:07 AM
Đi lên cầu thang gỗ, Trina phụ TS khiêng cái suitcase, lên không biết bao nhiêu nấc thang thì đến lầu ba; quẹo qua tay mặt thì vào căn phòng . Bà Vera, cười, chỉ cho thấy cái tủ quần áo bằng gỗ, màu tự nhiên của gỗ, một cái bàn không lớn lắm, ghế và một giường nệm với mấy lớp chăn cùng khăn trải; rồi mở một cánh cửa thì thấy một khoang tủ đi vào được, với ngăn kệ và cây dài cùng không biết bao nhiêu móc áo .

Bà Vera nói cứ tự nhiên, mươi phút sau nên xuống nhà uống trà và gặp chồng bà, vì ông ta sắp về đến nhà.

Trina giúp TS treo quần áo; nhưng TS không chịu, nói rằng để làm sau.

Trina chỉ cách trải khăn giường, mở đóng cửa sổ; rồi ra khỏi phòng, quẹo tay trái thì có phòng tắm. Trina chỉ tường tận cái nào là vòi nước nóng, cái nào nước lạnh; cách tắm trong bồn phải làm sao. Nhà này sang thiệt, họ có một cái ao tắm con con trên lầu ba, TS tự nhủ.

Jane Smith
10-27-2007, 02:50 AM
TS hỏi Trina, tại sao nơi đây yên lành và quá sạch sẽ như vầy ?

Trina tinh quái cười to: vì chi se la ngươi giup cho no đươc mai như vay;
ngươi ơ đây trước chi đã làm những việc dọn dẹp này hàng tuần; nay chị ấy đã tốt nghiệp ra trường và có công việc mới.

Thì ra, ngày nào mình mê mấy anh lính hải quân, áo quần trắng bóc, ủi thẵng đàng hoàng, vì họ đã bỏ ra mồ hôi làm cho nó được như vậy.

Nhưng cực khỗ mình chịu đựng được, TS tự nhủ.

Khoảng mười phút sau, rón rén cùng Trina xuống lầu một; bà Vera cười tươi như hoa đón dưới chân cầu thang và nói HERE YOU ARE, come, come.

Bà Vera dẫn TS và Trina vào phòng khách nơi mà có một ông già đầu ít tóc nhưng rất tròn và rất lớn đang ngồi. Ông đứng dậy, qua đôi mắt kiếng ông không biết nên chú trọng đến ai, cô gái váy cụt củn cởn hay cô gái quê mùa đặc biệt còn hương vị nước ngoài.

Ông chồng bà Vera với bàn tay ấm, chân thật bắt tay, cười nhẹ và mời ngồi. Bà Vera mời mỗi người một tách trà, rồi chia nhau dĩa bánh ngọt khô, có mùi hạt dẻ.

Bà Vera nói gia đình ông bà cần có người sống trong nhà, phụ dọn dẹp lau chùi cho sạch; ngoài ra thì toàn thì giờ còn lại có thể học tập, sinh hoạt sao cũng được. Ăn uống chung với ông bà hay ăn riêng cũng được; giặt giũ ở trong nhà; chung vui sống cùng nhau. Và rằng ông chồng đã về hưu, dành nhiều thì giờ viết sách, nên không được ồn ào thái quá; ngoài ra nên vui sống.

Jane Smith
11-08-2007, 10:16 PM
Có ai muốn tôi viết tiếp chuyện này không ?

(tình cãnh éo le, cuộc đời trôi nỗi !)

MuaHe
11-10-2007, 01:51 PM
Có tui :)

Jane Smith
11-11-2007, 09:27 AM
TS không tin vào tai của mình; sao mà ở đây người ta thân thiện, nhiệt tình đến như vậy ? Họ vui cười và nói thẳng ngay lúc đầu những gì họ cần và những gì mình phải làm . Trina nói bằng tiếng Việt với TS "họ thích chị rồi đó, vui lên đi . Cám ơn họ nhe". Lúng ta lúng túng, TS nhìn vào bà Vera gật đầu và nói I THANK YOU; quay qua ông chồng, TS lặp lại y như vậy .

Trina như con chim sáo, đi như nhảy, bước qua bắt tay ông và nói gì nhanh như gió, TS chẳng hiểu mô tê; rồi trân trọng đứng trước mặt bà Vera nói cám ơn và xin rút lui. Sao cái gì ở xã hội này cũng hấp tấp như chạy đua; ngồi chưa nóng đít là đã ra đi. Trina đi đến ngưỡng cửa, quay đầu lại nói BYE chi, chuc chi hom nay ngu ngon; vui lên đi! rồi hắn chạy đi mất tiêu, không cho TS nói câu đền ơn, đáp nghĩa.

Jane Smith
11-11-2007, 09:39 AM
Bà Vera cũng xin rút lui đi về hướng nhà bếp; TS bậm môi cố rặng ra được mấy câu với ông S. "how are you sir?"

Ông S. cười rất tươi, với cái giọng trầm trầm ông cố tình nói rất chậm "I am fine; THANK YOU for staying with us; my wife, Vera, needs help with the house; Oh! call me S." rồi ông nói nguyên cã cái tên của ông; thì ra S. là tên lóng, cũng giống như tên họ. Ngồi một lát, tách nước trà đã nguội mà chẵng biết nói cái gì, TS đứng dậy xá chào, chỉ về hướng nhà bếp rồi nhanh chân đi. Ông S. vất vã đứng lên đưa tiễn như một người có tư cách; chẵng là ông nặng hơn 240lbs.

Lần mò vào nhà bếp, TS thấy bà Vera đang sửa soạn bữa cơm chiều. Muốn phụ giúp mà chẵng biết nói sao, làm cái gì; đang suy nghĩ thì bà Vera đã nhanh nhẩu chỉ TS lên phòng, nghỉ cho khỏe; bà nói sẽ đánh thức TS khi bửa ăn được sẳn sàng. Không biết làm gì hơn, TS lên phòng mình; nằm xuống chưa đầy một phút mà đã ngủ say.

MuaHe
11-11-2007, 10:47 AM
Thank you.

Jane Smith
11-11-2007, 11:13 AM
ORIGINAL: MuaHe

Thank you.


MuaHe:

I try to write in an easy Vietnamese language; easy to read and easy to take it in.

But do not forget to add the nuances of the language as well as the rich vocabulary, whenever I can. With such writing, it would be useful to moms, aunts, uncles, fathers who read to their kids who want to learn some Vietnamese.

Do not forget that I am still a learner.

Jane Smith
11-11-2007, 11:41 AM
Cộc cộc cộc!

TS đang nhớ lại ngày công an phường đến gỏ cửa nhà khoảngmột giờ sáng, ngày mà TS sẽ đi Mỹ; họ nói giấy tờ của TS không có chuẩn, phải đưa cho họ xét lại.
TS run người, nhưng nhờ có người nói trước, TS nói dối rằng giấy tờ do người quen giữ, để sáng nay đến đón TS đi phi trường. Người công an không tin, ông ta tự kéo ghế ngồi, móc thuốc lá ra hút, tay gỏ lên bàn và nói "vậy thì cô không đi Mỹ được đâu".

Cộc cộc cộc lần nữa; rồi TS nghe tiếng bước chân ngoài hành lang, nhanh nhẩu thức dậy chạy ra khỏi phòng; thì ra không phải là công an mà là bà Vera. Bà cười tươi, xin lỗi và nói cơm chiều đã có sẵn, mời TS xuống nhà ăn.

Jane Smith
11-11-2007, 09:01 PM
Cuộc sống ở đây sao mà bình yên, trầm lặng; ít xe cộ qua lại, không ồn ào; người ta vui vẽ lễ phép với nhau . Công việc của TS rất đơn giản, nhưng đòi hỏi sự chú ý đến chi tiết . Nếu mà dồn lại, công việc một tuần có thể làm xong trong một ngày . Xếp dọn bàn đãi tiệc là việc chính; dọn dẹp nhà cho sạch là việc kế; thỉnh thoảng có người chuyên lau chùi chuyên môn đến dọn nửa ngày . Thời giờ còn lại TS được cho dùng vào việc học . Được giúp đi học English; rồi TS có người đến nhà kèm mỗi tuần hai lần, mỗi lần một giờ; phần nhiều là chú trọng vào phát âm, cách nói, cách nghe .

Mà lạ nha, ở Mỹ chưa thấy ai nói đến văn phạm, dù rằng cũng sắp gần một năm rồi . Nhưng TS nghe dần được dễ hơn, và đã nói với bà Vera, ông S. dễ dàng hơn . Rồi TS được đưa vào community college, học một tuần hai ngày, chủ yếu là tiếng English.

Có rất nhiều hôm bà Vera bỏ ra nhiều giờ giúp TS học; chỉ đi chỉ lại từng tí với nụ cười và lòng kiên nhẩn của một nhà giáo cao cấp, của một người mẹ thương con. Cái kiên nhẩn, hy sinh đó đã khắc vào tâm não TS cái giá trị của người có học. Họ cố tình giúp; họ không ăn nói bậy bạ cho xong việc. Khách của gia đình cũng thấy khác, họ ôn tồn, ý tứ với TS. Điều này làm cho TS vui và tin về việc mình đã chọn sống gần nơi văn vật, giáo dục.

Thấm thoát hai năm trôi qua, TS từ từ liên lạc được với bà con. Truyện dài thành ngắn TS thuyết phục đại gia đình về nơi đây sinh sống; và rằng mình nên bám vào người khá ở cái xã hội này đễ mà sống cao, sống tốt; chứ cứ bám vào người thiểu số với nhau thì phí công sức bỏ nước ra đi. Từ từ, các anh các chị TS đến trước, không phải ở Cambridge, mà ở nơi rẻ tiền hơn, xa hơn; nhưng rồi có công ăn việc làm. Cuối cùng cái đại gia đình 21 người đã quy tụ về nơi đây. TS vắng mặt thường xuyên hơn, vì có nhiều sinh hoạt với bà con, gia đình. Chểnh mảng với công việc của bà Vera nhiều hơn.

Một hôm, sau giờ ăn tối; TS thú thiệt với ông bà rằng thời gian vừa qua, gia đình mình đã dời đến đây; nay TS muốn về ở chung với họ.

MuaHe
11-12-2007, 09:37 AM
Jane, bà dùng từ phong phú lắm.

Jane Smith
11-15-2007, 12:39 PM
Ông S. không nói gì, nhưng nét mặt ông có sắc luyến tiếc, ông nhường cho bà Vera nói . Bà Vera cũng là người di cư từ nước khác, nên bà có lẽ hiểu cho TS hơn, bà giọng buồn buồn nói rằng việc TS về sống chung với gia đình là việc phải làm, chia sẻ với nhau, hổ trợ nhau mà sống . Bà hy vọng TS để dành một ít thời giờ giúp bà, bà sẽ trả tiền, cho đến khi tìm được người mới .

Vài ngày sau, TS khăn gói đi về nhà sống với mẹ, chị và mấy anh.