PDA

View Full Version : Cô Dâu Chạy Chốn - Nguyễn Ngọc Anh



anhcakho
10-14-2007, 10:14 PM
CÔ DÂU CHẠY CHỐN
- Không biết đêm nay là đêm thứ mấy Hoàng nằm trằm trọc đến sáng với một nỗi buồn xâm chiếm cả tâm hồn .Cùng với nổi buồn là niềm tuyệt vọng .Chàng đã vĩnh viễn mất Diễm Liên ,người con gái đã đính hôn với chàng trong năm vừa qua . Chuyện tình của nàng và chàng không phải chỉ một ngày ,một buổi mà kéo dài đến bốn năm nay ,khi hai người bước chân vào đại học và chung quanh ngành quản trị thương mại .Ngày lần đầu gặp gỡ ,trái tim của Hoàng đã lập tức rung động trước gương mặt đáng yêu của người con gái .Diễm Liên có nước da trắng mịn ,đôi mắt to đen ,làn môi tươi thắm mà mỗi khi nàng cười nó càng tăng thêm vẻ rạng rõ trên khuôn mặt nàng .Còn Diễm Liên thì sao ?Tâm nàng lúc ấy cũng không khác gì Hoàng . Từ buổi đầu quen biết ,nàng đã nghĩ Hoàng là người đàn ông mà số phận đã dành sẵn cho mình .Cái dáng cao thanh thoát của chàng ,gương mặt đẹp trai kèm theo nụ cười đáng yêu lại là sinh viên thuộc lại xuất sắc của nhà trường ,ít có người con gái nào mà lại không mềm lòng khi đứng trước mặt Hoàng .Nhưng trăm hàng trăm cô gái ái mộ mình ,Hoàng đã dành trọn trái tim cho Diễm Liên ,người mà mới gặp Hoàng đã đem lòng yêu dấu .
- Đôi bên gia đình cũng đồng ý về mối tình của họ . Ngoài những điều xứng hợp kể trên ,gia đình của đôi bên cũng vô cùng tương xứng .Cha mẹ sở hữu một công ty xuất nhập cảng lớn tại Los Angeles .Trong khi đó gia đình nàng là chủ nhân của một siêu thị đồ sộ trên phố Bolsa .Việc hôn sự của cặp trai tài ,gái sắc này chỉ còn là vấn đề thời gian .Hai bên cha mẹ đều đồng ý là jhi đôi trẻ ra đường ,một đám cưới rỡ ràng được tổ chức với sự tham dự đông đảo của những người thân và bằng hữu quen biết . Nhưng vì quá yêu Diễm Liên nên khi kết thúc năm học thứ ba Hoàng đã đề nghị tổ chức lễ đính hôn giữa hai người .Đương nhiên là Diễm Liên đồng ý vì nàng cũng rất yêu chàng .Thế là sau lễ đính hôn này ,hai bên gia đình đã trở thành sui gia ,còn Diễm Liên cũng đã trở thành người vợ tương lai của Hoàng .Hai người đều mong năm học cuối qua thật nhanh để họ tổ chức đám cưới và chính thức là của nhau .
- Nhưng chẳng ai ngờ được ngày mà Hoàng tốt nghiệp đại học cũng là ngày đen tối nhất trong cuộc đời chàng .Chàng còn nhớ như in ngày đó Diễm Liên hẹn gặp chàng ở một quán cà phê gần trường đại học .Gương mặt nàng mang một vẻ buồn áo não và sau đó bằng một giọng đầy tức tưởi ,nàng nói với chàng :
- Chuyện của chúng ta không xong rồi !
- Hoàng nghe trái tim mình như ngừng đập ,chàng nắm chặt tay nàng và hỏi :
- Nói cho anh biết chuyện gì đã xẩy ra .
- Ba mẹ em nhất đòi hủy hôn ước giữa chúng ta .
- Tại sao? - Giojng chàng nóng nẩy.
- Bởi vì cha mẹ đã chọn một người khác làm con rể của mình !
- Câu nói của Diễm Liên làm Hoàng sững sờ một lúc khá lâu .Trong khi chàng ngồi lặng người ra thì nàng tiếp tục kể lể :
- Anh ta là một bác sĩ trẻ tuổi ,đẹp trai ,chuyên về gải phẩu thẩm mỹ.
- Ba mẹ anh ta là bạn thân nhất của ba mẹ em ! Quang đã mở phong mạch và hành nghề được bốn năm .Ở Cali không ai là không biết tiếng tăm của Quang .Rất nhiều người là thân chủ của anh ấy ,trong đó có cả các ca sĩ và tài tử nữa .
- Thế em phản ứng thế nào khi cha mẹ em quyết định như thế ?- Chàng hỏi ,em đã bình tĩnh được đôi phần .
- Em phản đối nhưng sự phản đối của em vô hiệu khi ba mẹ em cứ khăng khăng giữ lấy ý kiến định trên .
- Bởi vì hắn ta có nhiều tiền còn anh chỉ là một sinh viên mới ra trường còn tay trắng?
- Nàng chỉ cúi đầu im lặng mà không đáp
- Em phải đấu tranh cho cuộc tình của chúng ta ,ở thời đại này đâu có việc " cha mẹ đặt đâu ,con ngồi đó ". Em là nhân vật chính trong câu chuyện này nên em có thể hoàn toàn quyết định .
- Nhưng ba mẹ em đã nói sẽ từ em nếu em làm trái ý ba mẹ mà em không muốn việc này xẩy ra .Anh cũng biết ba mẹ em chỉ có em là con một .Ngoài ra em cũng không dám cãi lời của mẹ vì mẹ em mắc bệnh tim ,nếu có việc gì bất như ý xẩy ra ,bà rất dể dàng bước vào cửa tử .Em không muốn cái chết sau này của mẹ lại là do chính em gây ra .Anh Hoàng ,nếu anh yêu em ,xin anh hãy thông cảm cho hoàn cảnh của em !
- Những lời của Diễm Liên thốt ra cho Hoàng biết nàng đã buôn xuôi cuộc tình của hai người để làm theo ý của song thân .Và những gì nàng nại ra như là lý do để từ khước có lẽ là không thật .Có lẽ chính Diễm Liên cũng muốn trở thành vợ của vị bác sĩ nổi tiếng kia để cuộc đời của nàng sau này được thoải mái ,thảnh thơi .Nói đúng ra là nàng đã phản bội vì cái tương lai hoa gấm đang diễn ra trước mắt.
- Nói tóm lại là em muốn cắt đứt với anh ? - Chàng hỏi,giọng lạnh hẳn đi
- Em không muốn ... em chỉ bị ép buộc mà thôi !
- Đó là cái cớ để em che đậy sự tuyệt tình của mình đối với anh phải không ? - Chàng nói đến đó rồi thở dài - Thôi được ,khi người đà muốn thì không ai có thể ngăn cản họ .Trong tình yêu anh cũng chẳng muốn van xin .Câu cuối cũng của anh là chúc em hạnh phúc .
- Nói xong chàng đứng dậy và quay lưng bỏ đi thật nhanh .Không phải là tình cảm của chàng đối với nàng đã nguội lạnh mà vì nếu ngòi nán thêm giây phút nữa chàng có thể buồn đến rơi nước mắt trước mặt nàng .
- Việc chia tay của hai người thì đơn giản như vậy nhưng những ngày sau đó của chàng thì không đơn giản chút nào.Chàng trở nên héo hắt ,tiều tụy vì cái gọi là thất tình hành hạ .Đến nổi mẹ chàng chịu không nổi đã phải lên tiếng ;
- Trên thế gian này đâu chỉ có mình Diễm Liên ! Con phải quên hẳn con bé bạc tình đó đi .Mẹ sẽ cưới cho con một người vợ xin đẹp hơn nó để xem nó có còn lên mặt nữa không !
- Thấy con yên lặng ,mẹ chàng nói tiếp :
- Hoàng này , mẹ muốn con cưới Thanh Thủy ,con bé trắng trẻo ,xinh đẹp như người mẫu mà con có lần đã gặp khi về Việt Nam chơi và trọ lại tại dì con .
- Mẹ muốn nói cô bé bạn thân Minh Tâm phải không?
- Chính là con bé ấy ! Minh Tâm biết rất nghiều về Thanh Thủy và kể lại cho mẹ nó nghe .Dì con cho biết nhà con bé này giàu sụ ,là chủ một tiệm thuốc tây vào hàng lớn nhất ở Tân Định không những bán lẽ mà còn giao hàng sĩ cho tiệm thuốc tây khác.
- Cũng công nhận là cô ấy rất đẹp ,nhưng mà.........
- Nhưng mà thế mà thế nào? Con còn chê nó ở điểm nào?
- Cô bé này chỉ biết ăn chơi đua đòi thôi mẹ ạ còn học hành thì không để ý tới.Cô ta thuộc lòng tên các nhãn hiệu thời trang thế giới mà tiếng Anh thì chỉ biết lõm bõm .Lần trước ở nhà dì ,gặp Thanh Thủy và cũng đã xem cô ta là bạn .Cô ta dẫn con đi nhiều chỗ mà toàn là chỗ ăn chơi cả ! Cho nên những gì mà con nghĩ về cô ta không được tốt đẹp cho lắm .
Con đừng có thành kiến như vậy tội nghiệp cho con gái người ta .Học tiếng Anh thì có khó khăn gì ,nếu kết hôn với con và chờ bảo lãnh thì thời gian sang đây có nhanh nhất cũng là một năm .Trong khoảng thời gian đó ,Thanh Thủy thừa sức để rèn luyện tiếng Anh của mình .Còn việc dẫn con đến chỗ ăn chơi là cũng sợ con buồn trong thời gian con ở Việt Nam.Khi trở thành vợ con rồi nó sẽ thay đổi ! Cũng giống như mẹ ,khi ưng cha con,mẹ có biết làm gì đâu ,bây giờ công việc ở công ty lại do một tay mẹ lo !
- Nói tóm lại mẹ muốn con cưới cô ta làm vợ ?
-Ý mẹ là như vậy! Con bé vừa đẹp vừa là con nhà giàu .Khi Thanh Thủy sang đây mẹ sẽ dẫn nó đi mọi nơi cho gia đình của con Diễm Liên lác mắt ! Bây giờ con mới ra trường ,giờ giấc còn tương đối tự do ,mẹ muốn con đi với mẹ về Việt Nam một chuyến .Lần về năm ngoái ,dì con có dẫn mẹ đến nhà Thanh Thủy chơi .Hai ông bà ấy rất muốn làm sui gia với mình .Lần này mẹ về là để bàn luôn việc hôn sự .Nếu mọi việc suôn sẻ thì mẹ muốn con làm đám cưới luôn một thể và lo gấp thủ tục để bảo lãnh nó qua .
-Sao mẹ quyết định đột ngột thế ?
- Mẹ không đành nhìn con sống ủ rũ ngày qua ngày khác .Phải làm cho nhà con Diễm Liên biết mặt ,rằng con không cưới nó cũng có thể cưới được một người trẻ trung và xinh đẹp hơn nó .Con không biết chứ bà Cẩm ,mẹ của Diễm Liên ,đi đâu cũng nói ầm lên là Diễm Liên từ hôn con cũng bởi tìm được tấm chồng xứng đáng hơn .
- Câu nói khích của mẹ đã khiến Hoàng cảm thấy bực tức đến nổi chàng đã buôn thõng một câu :
- Vậy tùy mẹ quyết định đi ! Mẹ chọn ai thì con ưng người đó ,bởi vì bây giờ đối với con mà sthif người đàn bà nào cũng vậy thôi .
- Mười ngày sau ,bà Hoài giao công ty cho chồng trông coi và cùng con trai về Việt Nam .Về ngày trước là ngày sau bà đã trực chỉ đến gia đình ông bà Tân ,ba mẹ của Thanh Thủy .Hai bên nó chuyện rất là tâm đắc và gia đình ông bà Tân cung mong con gái của mình tìm được tấm chồng nước ngoài .Hoàng thì đã pho thác mọi chuyện vào tay mẹ còn Thanh Thủy thì vui ra mặt .Cảm tình giữa Hoàng và Thanh Thủy không lấy làm sâu đậm lắm vì trước đây hai người gặp nhau vỏn vẹn có mấy ngày trong lần về tăm quê hương đầu tiên của Hoàng .Nhưng các cô gái khá giả ở Sài Gòn đang chụy theo cái mốt " mặc đồ ngoại ,đi xe ngoại và lấy chồng cũng ngoại ", vì vậy mà người Việt Kiều về cầu hôn là Thanh Thủy chẳng nghĩ ngợi gì ,gật đầu ưng thuận ngay .
- Đám cưới hai người xẩy ra chớp nhoáng nhưng không kém linh đình vì đôi bên đều thuộc hàng giàu có .Nhưng có đều là đêm động phòng hoa trúc ,cô dâu thì nồng nhiệt mà chú rể thì năm quay lưng không đếm xỉa đến người vợ của mình .Đây là cuộc hôn nhân không có tình yêu nên Hoàng tỏa ra lạnh nhạt .Thanh Thủy rất uất ức nhưng nàng bề nào cũng là con gái ,không thể nào mở miệng trước về chuện trao thân gởi phận cho chàng .Nàng tức giận trong lòng mà không dám nói ra ,chỉ thầm nhủ với chính mình :" Được ,nếu anh đã xem thường tôi thì tôi cũng chẳng cần anh .Đâu phải là Việt Kiề đâu có quyền trịch thượng ,lên mặt với người khác ".
- Sau buổi động phòng hoa trúc nguội lạnh đó ,hai người trên danh nghĩa cũng đã là vợ chồng .Bà Hoài đốc thúc con trai làm thủ tục bảo lãnh vợ .Chàng làm tất cả những điều mẹ muốn mà nhưng cái xác không hồn .Bây giờ chàng mới biết sự tuyệt tình của Diễm Liên đã làm cho chàng bị đau khổ và tồn thương hơn những gì mà chàng đã tưởng .

- Một năm sau đó , gia đình của ông bà Hoài đón rước con dâu từ Việt Nam sang .Tại phi trường ,khi Thanh Thủy xuất hiện .Hoàng đã ngạc nhiên khi thấy nàng thay đổi hoàn toàn lại có vẻ chững chạc hơn nữa .Lúc trước nàng ăn diện bao nhiêu thì bây giờ nàng đơn giản bấy nhiêu và sự đơn giản ấy đã khiến nàng trông trẻ trung hơn ngày trước .Ngày xưa Thanh Thủy thích ăn mặc thời thượng và trang điểm đậm đến nổi chàng cảm thấy ở nàng cái gì cũng quá lố thì bây giờ gặp lại ,nàng chỉ ăn mặc một chiếc áo đầm trắng giản dị ,tóc không uốn lọn như xưa mà chỉ cột cao một cách đơn giản .Nàng khép nép trước mặt người lớn ,câu nào cũng dạ thưa lễ phép ,có vẻ phục tùng chồng cũng như cha mẹ chồng cũng như cha mẹ chồng .Tối hôm đó bà Hoài kéo con vào phòng riêng của mình và bảo :
- Con thấy mẹ nói đúng không? Thanh Thủy bây giờ chững chạc hơn xưa rất nhiều .Mẹ mong con hày đối xữ với vợ con tốt một chút ,đừng làm cho nó tủi thân .Ở đây nó chỉ có mỗi mình chúng ta nên cần phải tỏ ra chăm sóc cho nó nhiều hơn .
- Trước câu nói của mẹ ,Hoàng chỉ vâng vâng dạ dạ cho bà vui lòng .Thực ra thì Hoàng còn chờ thời gian để xem Thanh Thủy hành xử ra sao .Và trước sự kinh ngạc của Hoàng ,Thanh Thủy đã khéo léo chiếm lấy tình cảm của tất cả mọi người trong nhà nhưng khi bà Hoài tỏ ý muốn con dâu đến công ty để phụ giúp bà một tay thì nàng nhỏ nhẹ nói :
- Thưa mẹ.con xin mẹ cho con thời gian để hoàn thiện tiếng Anh của mình .Đó là điều căn bản nhất để con có thể hòa nhập vào xã hội mà con đang sống .Mộng ước của con va khi sang đây sẽ được bước chân vào đại học .Tại Việt Nam con đã tốt nghiệp Quốc gia âm nhạc nên nếu con đạt điểm cao về môn sinh ngữ ,con sẽ vào đại học một cách dể dàng .
- Con định theo ngành gì vào đại học ? - Bà Hoài hỏi với giọng không vui .
- Con định theo ngành âm nhạc .
- Âm nhạc ? - Nghe mẹ chồng cao giọng - Ngành ấy không thực tế ,nó chẳng giúp ích được gì cho con trong cuộc sống tương lai .
- Lúc ấy Hoàng vừa từ bên ngào trở về ,vô tình chàng nghe được câu chuyện giữa mẹ chàng và Thanh Thủy .Chàng ngạc nhiên trước ý chí cầu tiến của Thanh Thủy và ngạc nhiên hơn nữa khi biết nàng đã tốt nghiệp Quốc gia âm nhạc tại Việt Nam .Điều này có nghĩa là chàng hoàn toàn không hiểu gì về nàng ,trước đây chỉ qua một ngày quen biết đã đánh giá nàng là một cô gái vô công rồi nghề ,chỉ biết đua đòi chưng diện và ăn chơi .Tối hôm đó chàng lẳng lặng qua phòng mẹ và gõ cữa .

- Bà Hoài thấy con thì bảo :
- Con ngồi xuống đi ,mẹ cũng có chuyện muốn nói với con .
- Chuyện gì hở mẹ? Có chuyện Thanh Thủy muốn theo học ngành âm nhạc không?
- Con cũng biết ư ? Vợ con đã nói với con à?
- Thưa không ,con tình cờ nghe hai người trò chuyện với nhau và con nghĩ ý muốn của Thanh Thủy là chính đáng .
- Chính đáng thế nào đây chứ? -Bà Hoài thở dài - Mẹ cưới dâu về nhà chỉ mong nó giúp một tay để chăm lo sự nghiệp của gia đình mình . Thế mà nó đã từ chối ............
- Mẹ đừng buồn ! - Hoàng trấn an mẹ - Con đã nghĩ ra một biện pháp ổn thỏa .Con sẽ xin nghĩ công ty mà con đang làm để quán xuyến công ty của gia đình ta. Con tốt nghiệp quản trị thương mại ,thừa khả năng để làm việc đó .Bù lại thì mẹ cho Thanh Thủy tự do quyết định tương lai của nàng .
- Bà Hoài cả mừng nắm lấy tay con : Trước đây mẹ thuyết phục thế nào con cũng đòi ra ngoài làm việc cho bằng được .Nay vì Thanh Thủy mà con thay đổi tất cả ,có phải là con đã thật lòng yêu nó không ?
- Con nghĩ là như vậy ,thưa mẹ ! Trước đây con cưới vợ vì nghe theo lời khuyên của mẹ chứ không vì tình yêu .Điều này bắt đầu từ đánh giá sai lầm của con về Thanh Thủy .Lúc trước con nghĩ nàng là một cô gái chỉ biết chạy theo bề ngoài con tâm hồn thì rỗng tuếch .Nhưng chỉ vài tháng sau khi nàng bước chân vào chúng ta ,con nhận thấy nàng đã thay đổi hẳn ,trở thành một người vợ hiền ,dâu thảo .
- Thấy con hiểu được vợ con như vậy là mẹ mừng rồi .Nhà chúng ta có của ăn của để ,mẹ cũng chẳng nệ hà gì chuyện con dâu của mình muốn tiến thân .Vả lại nếu Thanh Thủy nó tốt nghiệp đại học thì mẹ cũng nở mặt nở mày bởi vì mẹ còn hận gia đình con Diễm Liên về cái vụ từ hôn dạo nọ. Để xem con dâu của mẹ có hơn hẳn con gái của họ không ! Mẹ cũng đã kể cho Thanh Thủy biết chuyện của con Diễm Liên ngày trước ,căn dặn nó phải làm sao qua mặt con bé này mới được.
- Hoàng cười thầm trong bụng trước ý nghĩ của mẹ .Thì ra mẹ vẫn chưa quên được câu chuyện năm xưa trong khi chàng đã quên đi tất cả .Trở về phòng của mình ,chàng nắm tay vợ rồi cười bảo :

- Anh báo cho em một tin mừng .
- Tin mừng gì anh ? - Nàng tròn mắt ngạo nhiên .
- Mẹ đã đồng ý cho em theo đuổi con đường của mình nhưng anh đã làm một cuộc trao đổi đấy nhé !
- Trao đổi thế nào hở anh ?
- Thì anh từ bỏ công việc bên ngoài của mình và về giúp cho công ty gia đình của chúng ta
- Anh có tiếc công việc cũ không ?
- Có một chút vì đó là một công ty lớn ,ở đó anh có cơ hội thử sức mình cũng như có cơ hội thăng tiến .Nhưng mà vì em ,anh có thể bỏ nó một chút ngập ngừng .
- Nghe chàng nói thế ,đôi má nàng hồng lên và nàng khẽ hỏi :
- Có nghĩa là ...anh đã thực sự yêu em ?
- Sao em lại hỏi như vậy ?
- Bởi vì em không thể quên sự lạnh nhạt của anh trong đêm tân hôn của chúng ta .Khi em bước chân qua đất Cali này ,anh vẫn còn thờ ơ với em .Chỉ có cách đây một thời gian ngắn là anh có vẻ thay đồi .
-Anh đã bị em thuyết phục ! - Chàng thừa nhận - Không phải bằng lời nói mà bằng hành động .Em là người dâu hiền ,vợ thảo ,biết tạo không khí hạnh phúc ,đầm ấm cho gia đình ,bảo sao anh không rung động vì em cho được !.Buổi chiều nay ,vô tình nghe được câu chuyện giữa mẹ và em ,anh càng nể phục ý chí cầu tiến của em .Em đừng lo ,vấn đề sinh ngữ anh sẽ kèm ch o em .Một nagyf nào đó ,khi em tốt nghiệp đại học ,anh sẽ rất hãnh diện về người vợ của mình .
- Tối hôm đó hai người trẻ tuổi đã trải qua một đêm hạnh phúc .Trái tim của Hoàng tưởng chừng đã nguội lạnh từ lâu sau khi chàng đánh mất Diễm Liên ,nay bừng sống lại khi chàng khám phá ra người vợ mà chàng thờ ơ bấy lâu nay lại là một người phụ nữ vô cùng tuyệt diệu.
****** ***** ****
- Mơ ước của Thanh Thủy cuối cùng đã thực hiện được .Khi vào đại học nàng đã chọn ngành hòa âm và sáng tác .Trước đây ở Việt Nam ,nàng đã học qua thanh nhạc.Hoàng rất vui vì sự thành công của vợ ,tình cảm của hai vợ chồng càng thêm gắn bó .Ông bà Hoài cũng cảm thấy hở lòng hở dạ khi con trai lo quán xuyến sự nghiệp của hai ông bà trong khi con dâu ,dù còn đang đi học ,vẫn làm tròn bổn phạn của một người vợ hiền ,dâu thảo .Một nhày cuối năm ,khi người người đều bận rộn đón Tết thì Thanh Thủy mang về ba tấm vé và bảo nhỏ với chồng :
- Em có quà cho anh và ba mẹ nè !
- Quà gì vậy em?- Hoàng ngạc nhiên hỏi .
- Vé đi xem đai nhạc hội ! Lại là vé ngồi ở hàng đầu , em nghĩ là ba mẹ sẽ thích .Công ty Việt Hà tổ chức show ca nhạc đặc biệt mừng xuân này ở một đại hý viện tại Long Beach .Nghe nói đây là một công trình dàn dựng rất công phu .
-Vì sao em có được vé này?
- Em có cô bạn làm việc trong ban tổ chức của show ca nhạc .Họ mời em giúp một số việc bên trong hậu trường khi show ca nhạc này diễn ra .Vì vậy mà em không thể xem chung với anh và ba mẹ.Nhưng anh đừng lo ,em đã xem họ diễn thử đến ba ,bốn làn rồi ,em cũng chẳng còn hào hứng để xem lần nữa.

- Thế là hai ngày sau đó ,Hoàng đưa ba mẹ đến hý viện tọa lạc ở Long Beach để xem show trình diễn cuối năm .Trên đường đi ,bà Hoài nói vối con trai :
- Con bé Thanh Thủy nó cũng giỏi thật đấy ,mới chân ướt chân ráo qua đây mới hai năm mà cũng đã giao thiệp được với những công ty có tiếng tăm .
- Ông Hoài cũng gật gù :
- Ba cũng rất ưng ý đứa con dâu này.Nó ngoan ngoãn lại cầu tiến .Sau nay tương lai chắc chắn là rực rỡ.
- Hoàng nghe ba mẹ khen ngợi vợ mình mà mát bụng .Từ ngày chàng hiểu thấu về con người của Thanh Thủy ,trong lòng chàng không những chỉ yêu thương mà còn kính phục .Khi ba người đến nơi ,khách đã lục tục kéo vào rạp.Ông bà Hoài và Hoàng được hướng dẫn ngồi ở hàng ghế danh dự lại ngay trung tâm nên trực diện với sân khấu .Đây là vị trí tốt nhất để thưởng thức một show ca nhạc.Hai ông bà đưa mắt nhìn nhau có vẻ hài lòng ,ngồi ở vị trí này ,chứng tỏ họ là những khách mời được trân trọng .
- Mười lăm phút sau cánh màn nhung hé mở ,rồi từ bên trong người dẫn chương trình bước ra giữa tiếng vỗ tay nồng nhiệt cả mọi người .Đây là MC nổi tiếng của công ty Việt Hà ,điều khiển những chương trình có khi kéo dài đến sáu tiếng nhưng không ba giờ làm khán giả nhàm chán .Người MC chúc tụng khán giả nhưng câu theo thông lệ ,rồi sau đó giọng cô cất cao lên ,giới thiệu màn trình diễn sắp tới :
- Lần đầu tiên ,Việt Hà giới thiệu vối quý khán giả một giọng ca mới nhưng kém phần lôi cuốn trong một ,màn ca vũ nhạc được dàn dựng rất công phu ,xin mời quý vị một tràn pháo tay để chào đón nữ ca sĩ trẻ.... Ngọc Lan Đài !
- Sân khấu như bừng sáng khi người nữ ca sĩ xuất hiện .Gương mặt đẹp tuyệt vời của nàng cùng dáng dấp yểu điệu ,thanh thoát ngay lập tức đã chiếm trọn tình cảm của khán giả.Những tràn pháo tay vang lên nồng nhiệt ngay từ ca sĩ trẻ còn chưa cất tiếng . Chiếc màn nhung sau lưng nàng lặng lẽ nhấc bày ra khung cảnh một Sài Gòn hoa lệ đón mừng năm mới .Tim khán giả như đập mạnh khi khu chợ hoa quen thuộc xuất hiện trước mắt họ ,những cô gái trong tà áo đang tha thướt ngắm hoa .Khúc nhạc dạo đầu vang lên du dương và người ca sĩ cất cao tiếng hát của mình .Giọng nàng như bay bổng trong khung trời đầy kỷ niệm :
- Đã bao năm không về quê cũ
- Quê hương ơi ,có khác xưa không ?
- Ta vẫn yêu vùng trời kỷ niệm
- Khi xuân sang e ấp nụ hồng
- Yêu ngày đó trong màu áo trắng
- Cùng bạn bè đi ngắm chợ hoa
-Trời Sài Gòn dù mưa hay nắng
- Vẫn còn đầy kỷ niệm trong ta
- Giọng của người ca sĩ thật là truyền cảm khiến khán giả bùi ngùi nhớ lại những kỷ niệm của quê hương thời xưa cũ.Các vũ công phía sau nàng trong vai những thiếu nữ xem hoa không ngừng biến đổi vị trí của mình và bây giờ những vuông lụa trắng giữ kín trong tay của họ mới tung bay phơi phới ,góp phần làm cho nhạc cảnh thêm phần linh hoạt và rực rỡ .Mọi khán giả đều chú mục nhìn lên sân khấu ,không ai mà không tán thưởng trước một màn trình diễn ngoạn ngục và tuyệt vời như vậy nhưng trong hàng ghế khán giả có ba người mà trái tim của họ lặng ra một lúc vì kinh ngạc rồi sau đó mới trở thành bay bổng trên mây .Đá chính là ông Bà Hoài và con trai của họ bởi vì ngay khi người ca sĩ bước ra sân khấu ,họ đã nhận ra Thanh Thủy chính là Ngọc Lan Đài .Chưa bao giờ Hoàng thấy trái tim cảu nàng đập lên rộn rã như hôm nay khi người vợ mà chàng yêu quý mỗi ngày lại mang đến cho chàng một sự ngạc nhiên .Ông bà Hoài cũng hãnh diện không kém và tự hỏi bằng cách nào con dâu của họ đã đạt sự thành công như thế.Chắc chắn rồi cái tên Ngọc Lan Đài sẽ được mọi người nhắc nhở đến trở thành nổi tiếng khắp thành phố.Bà Hoài là người sung sướng nhất ! Bà cảm thấy rửa được cái hận ngày xưa khi con trai bà từ hôn và một ngày nào đó bà sẽ làm cho mọi người lác mắt khi đi bên cạnh đứa con dâu xinh đẹp ,giỏi giang và nổi tiếng của mình .

- Không cần phải nói cũng biết tối hôm đó Thanh Thủy được chồng và cha mẹ chồng khen ngợi không tiếc lời .
- Ngày chủ nhật hôm sau ,ngồi trong phòng riêng của hai vợ chồng ,Hoàng khẽ hỏi :
- Làm sao em lại được Việt Hà mời cộng tác?
- Rất đơn giản ! Nàng mỉm cười với hai má lúm đồng tiền thật có duyên - Em thu một CD và gửi đến cho họ kèm theo một bức ảnh của em .Em rất tự tin là mình sẽ được chọn vì em có một giọng hát mà các thầy dạy thanh nhạc cho em ngày xưa đánh giá là rất truyền cảm .Sau đó vì công ty Việt Hà mời em đến thử giọng và quay thử một đoạn phim khi em trình diễn xem em có ăn ảnh không .
- Cuối cùng họ đã chấp nhận và muốn lăng xê tên tuổi của em nên đã cho em trình diễ tiết mục mở đầu .Cái tên Ngọc Lan Đài cũng là do họ chọn .Em đã ký hợp đồng một năm với công ty này ,em chỉ làm việc cho họ bán thời gian để còn lo cho việc học của mình .
- Nếu anh là họ thì anh sẽ ký một hợp đồng dài hạn hơn vì một người vừa đẹp vừa có giọng ca xuất sắc như em không sớm thì muộn sẽ bị các công ty tranh giành mất .
- Họ đã đề nghị một đồng một năm năm đó chứ nhưng em đã từ chối vì em chỉ xem nghề ca sĩ là nghề tay trái.Em muốn đi sâu vào lãnh vực sáng tác hơn là không muốn bị ràng buộc bởi hợp đồng của Việt Hà .
- Nhìn em trên sân khấu thật là lộng lẫy .Nếu anh là một anh chàng độc thân nào đó thì anh cũng sẽ trồng cây si với em ngay.
- Anh nói thật chứ?
-Sao lại không thật ! Anh còn kể cho em nghe chuyện này .
- Chuyện gì hở anh?
- Cách đây một tuần ,anh tình cờ gặp lại Diễm Liên .Nàng trông thật tội ,đã héo hắt hơn ngày xưa rất nhiều.Nàng tâm sự với anh về hôn nhân cuẩ nàng không hạnh phúc nên nàng đã xin ly dị.Chồng của Diễm Liên là một bác sĩ thẩm mỹ nên quen biết rất nhiều người đẹp ,anh ta lăng nhăng và không chung tình nên Diễm Liên đã đau khổ cũng vì vậy.Diễm Liên đưa ra một đề nghị bất ngờ.
- Đề nghị gì?
- Nàng muốn anh nối lại tình xưa với nàng.........
- Cô ta không biết là anh đã có gia đình ư?
- Nàng biết và nàng muốn anh ly hôn với em.Trong khảm của Diễm Liên ,nàng vẫn tưởng anh yêu nàng sâu đậm như ngày trước .Nàng từng nghe người ta đồn đoán là anh lấy vợ vì gia đình ép buộc chứ anh không yêu người vợ của mình .Nhưng anh đã cho Diễm Liên biết là anh haofn toàn quên hẳn chuyện năm xưa ,đối với anh bây giờ là người yêu quý nhất .
- Nhưng thật ra khi anh cưới em thoạt đầu là anh chẳng yêu !
- Anh công nhận điều đó nhưng sau này em đã thay đổi một cách thần kỳ đến nổi bây giờ anh vẫn tự hỏi tại sao chỉ trong một thời gian ngắn mà Thanh Thủy của anh đã trở thành một người hoàn toàn khác.Và anh đã yêu con người hoàn toàn khác đó của em.
- Nếu anh đã nói thế thì em cũng muốn kể cho em nghe một câu chuyện.Sau khi em kể xong ,khi vọng tình cảm của anh đối với em vẫn không có gì thay đổi .
- Chuyện gì thế em? Em làm anh hồi hộp quá !
- Chuyện đó là anh đã nói đúng ! Anh đã yêu một người hoàn toàn khác.... bởi vì em không phải là Thanh Thủy.
- Em nói gì anh không hiểu ? - Hoàng hỏi trong sự ngạc nhiên tột độ .
- Em sẽ kể hết sự thật cho anh nghe nhưng anh phải hứa là không nói lại với bất cứ ai .Anh có hứa với em không ?
-Anh hứa !- Chàng nói ,vẫn kinh ngạc nhìn nàng ,rồi một lúc saukhi tâm hồn lắng xuống ,chàng đã buông ra một câu quả quyết - Dù em là ai anh vẫn yêu em !
- Em là em gái của Thanh Thủy.Chị ấy và em là hai chị em sinh đôi .
- Nghe câu nói này của nàng ,Hoàng ngạc nhiên đến lặng người ra .
- Ngày đs ba mẹ em vẫn muốn có một đứa conb trai để nối dõi tông đường nhưng mẹ lại sinh đôi mà lại là con gái nữa mới khổ chứ .Nhưng rồi con nào mà chẳng là con ,ba mẹ em rất cưng chiều hai đứa con của mình .Em và chị em bề ngoài giống hệt nhau nhưng tính tình lại khác .Chị Thanh Thủy thích chơi đàn đúm ,ăn chơi còn em suốt ngày cắm cúi học nên được ba mẹ gọi là mọt sách.Khi em đã vào đại học thì chị ấy vẫn lận đận trên con đường học vấn .Chị ấy cho mình là kém thông minh nên sau đó bỏ học luôn làm ba mẹ rất đau lòng.Chị Thủy khá lăng nhăng trong chuyện tình ái nên ba mẹ muốn chị ấy có chồng càng sớm càng tốt .Và rồi gia đình anh đã ngõ lời nên ba mẹ em đồng ý ngay .Thật sự chị ấy rất có cảm tình với anh nhưng rồi chị ấy kể lại cho em biết trong đêm động phòng ,anh nằm quay lưng suốt đêm ,chẳng thèm ngó đến con gái người ta .........
- Nghe vợ kể đến đó ,Hoàng đỏ mặt :
- Anh nhận đó là lỗi lầm của mình .Một người biết điều chẳng ai lại cư xử như vậy bao giờ...........
- Cho nên chị của em rất là hận anh.Sau đó chị ấy đã bảo với em là chị sẽ trả thù cho anh biết mặt ,bộ tưởng Việt Kiều là ngon lắm sao !
-Câu này của vợ thốt ra làm cho Hoàng không thể nhịn cười .Thực ra lúc đó Hoàng cũng có một chút tự kiêu như vậy.
- Chị Thủy hay lui các phòng trà với bạn bè .Chị ấy đẹp nên nhiều người để ý ,trong đó có một ca sĩ ráo riết theo đuổi chị và cuối cùng chị đã xiêu lòng .Hai người yêu thực sự nhưng khi chị ấy nói cho ba mẹ phản đối đến cùng .Một là trên giấy tờ thì chị ấy đã là vợ của anh .Hai là anh đã bảo lãnh chị ấy sang Cali ,nơi đó tương lai chị sẽ sáng sủa hơn là lấy anh chàng nhạc sĩ nghèo này.
- Nhưng chị Thủy khóc và cho cả nhà biết chị đã có thai với anh chàng đó. Mẹ em la mắng chị ấy thậm tệ và bắt chị ấy phải có phá thai nhưng ngày hôm sau chị ấy âm thầm bỏ nhà ra đi .Gia đình em đăng báo tìm khắp nơi nhưng vẫn bặt vô âm tín.Thế rồi thủ tục bên anh tiến hành suôn sẽ và visa nhập cảnh cũng đã gởi sang ,lúc đó ba mẹ em vô cung bối rối . Cuối cùng sau khi đã sũy nghỉ nhiều đêm ,mẹ em mới hỏi em có muốn thay thế chị để sang Cali với anh không.Em rất bỡ ngỡ trước câu hỏi này vì em thậm chí mặt anh qua hình ảnh ,không có lần nào được tiếp xúc hay trò chuyện với anh thật sự cả.
- Thế lúc đám cưới của anh và Thanh Thủy diễn ra thì em ở đâu?
- Em tham dự một chuyến du ca với nhà trường ở Đà Lạt ,show trình diễn này tổ chức ở khách sạn Palace và lúc đó em lại là nhân vật chính.Em định trình diễn xong thì về Sài Gòn ngay nhưng lúc đó anh chị đã làm đám cưới gấp quá,em nghe nói cưới xong một ,hai ngày sau là trở về Cali ngay nên khi em về thì anh đã đi rồi ,không có cơ hội để gặp mặt anh .
- Không biết anh như thế nào mà dám ưng anh hả? -Chàng cười kéo nàng vào lòng và hôn nhẹ lên trán nàng.

- Một phần thì sợ gia đình mất mặt ,còn phần khác có lẽ là định mệnh nên cuối cùng anh đã đông ý với đề nghị của mẹ em.Lúc đó em nghĩ nếu em sang đây mà anh yêu thương ,lo lắng cho em thật lòng thì em sẽ ở lại với anh ,còn nếu anh mà xua đuổi em thì em buộc phải xa anh vậy.Đây là chuyến phiêu lưu lớn nhất của cuộc đời em .
- Chàng vuốt ve mái tóc nàng ,khẽ nói :
- Một người xinh đẹp và đáng yêu như thế này ,làm sao mà anh có thể xua đuổi được chứ !
- Nhưng mà em phải dự phòng như vậy .Nói thật ,không phải em đóng kịch để gia đình anh thương yêu nhưng con người của em là như thế ,từ thở nhỏ đã thích chăm lo ,săn sóc những người bên cạnh nên mẹ yêu thương em nhất nhà .Khi để em sang với anh ,mẹ tin là tấm lòng thành thật của em sẽ chinh phục được gia đình anh.Mẹ còn bảo nếu chị Thủy sang đây với anh thì tính bốc đồng của chị ấy như vậy ,không biết hai người có thể sống với nhau được bao lâu nữa.
- Ngay từ lúc anh ra đón em ở phi trường ,anh thấy người mà anh chọ làm vợ đã hoàn toàn thay đổi .Từ cách ăn mặc ,trang điểm ,cách ăn nói ,cách xữ sự ,em khác xa với Thanh Thủy không thể nào tưởng tượng được.Lúc đó anh có nói nhận xét này với mẹ ,mẹ anh bèn nói rằng đàn bà có chồng là tự nhiên sẽ trở thành chững chạc hơn và dù anh có cố tin như vậy mặc dù thấy điều đó rất là vô lý .Bây giờ nghĩ lại ,anh mới thấy cảm giác của mình là chính xác.Em không thay đổi nhưng em là một con người hoàn toàn khác ! Đời anh hai làn gặp phải hai cô dâu chạy chốn ,nhưng cô dâu chịu ở lại với anh mới là cô dâu tuyệt vời nhất.
- Và anh sẽ yêu cô dâu đó mãi chứ?
- Mãi mãi...... - Và chàng thêm -............. có khi còn sợ mất nữa !
- Nàng liếc yêu chàng :
- Anh nghĩ em là con người dễ thay đổi vậy sao?Khi em mới bước sang đất Cali này ,anh là người chăm sóc và thương yêu em hơn ai cả.Em đâu phải là tượng đá mà không biết rung động trước một người tốt đẹp và hoàn hảo như anh.Và rồi em đã yêu anh lúc nào chính em cũng không biết nữa .Em viết thư về kể cho mẹ em nghe chuyện của chúng ta .Mẹ rất vui mừng khi thấy anh và sống hạnh phúc bên nhau.Còn một tin vui nữa là sau một thời gian bỏ nhà ra đi ,chị của em đã trở về và mang theo đứa con của mình.........
- Rồi ba mẹ em chấp nhận chứ?
- Thấy đứa cháu ngoại dáng yêu như vậy ,có ông bà nào mà lại chẳng động lòng .Sau đó thì ba mẹ em chấp nhận luôn anh chàng nhạc sĩ kia vì anh ta yêu chị Thủy thật lòng.Hiện tại họ sống chung với ba mẹ và rất hạnh phúc.
- Anh rất vui mừng khi nghe điều ấy !
- Em hy vọng khi DVD Mừng Xuân Mới của Việt Hà ra đời ,ở quê nhà ,những người thân của em cũng sẽ thấy được hình ảnh của em.
- Nó cũng phổ biến ở Việt Nam nữa ư?
- Đương nhiên rồi !Mỗi khi DVD mới bên này phát hành thì tuần sau không biết bằng cách nào bên ấy cũng có.
- Ba mẹ thấy hình ảnh của em chắc xúc động lắm.
- Xúc động và mừng vui nữa khi thấy con gái mình đã trưởng thành.......
- Nàng còn chưa nói dứt lời thì bên ngoài giọng của bà Hoài đã vọng vào :
- Thanh Thủy ,con ra ngoài này một chút ! Hôm nay mẹ muốn con đi chợ với mẹ.
- Thưa mẹ , con ra ngay !
- Nàng nói rồi vội vã thay áo ,trang điểm thật nhanh rồi bước ra.
- Chao ôi ! Con dâu của mẹ hôm nay đẹp quá !- Bà Hoài âu yếm khen ,xem nàng không khác nào con gái ruột của mình.- Hôm nay chúng ta đi chợ Bolsa .Phải mua nhiều thức ăn để chuẩn bị cho ba ngày Tết con ạ !
- Người tài xế lái xe đưa hai mẹ con đi ,chẳng mấy chốc hai người đã bước vào siêu thị.Bà Cẩm thấy mặt bà sui gia hụt của mình thì có vẻ ngượng ngùng.Bà Hoài giả vờ không để ý ,xởi lởi nói :
- Đây là con dâu của tôi chị ạ ! - Rồi quay sang con dâu bà bảo - Thanh Thủy này ,con chào bác Cẩm đi con ,bác Cẩm là mẹ bạn rồi rất thân của mẹ.
- Bà Cẩm nhìn sửng người con gái trước mặt vì ngợ ngợ như đã thấy nàng ở đâu :
- Cô đây có phải là.....
- Bà chưa dứt tiếng thì ngay lúc đó mấy cô trẻ tuổi vừa bước vào siêu thị là tinh mắt ,reo lên :
- Ca sĩ Lan Đài kìa ,mình đến xin chữ ký của cô ấy đi !
- Họ nói xong xúm xít tiến đến bên cạnh của nàng.Bà Cẩm kinh ngạc đến rụng rời ,bà buông thõng một câu :
- Chính nó đấy ! Chị thấy nó hát có hay không chứ?À mà này ,Diễm Liên độ này ra sao rồi?
- Bà Cẩm trả lời như bị đớ lưỡi:
- À......cũng tạm được......
- Rồi bà ngưng lại vì không biết phải gì thêm nữa.Trong khi đó ,bà Hoài quay sang con dâu và hỏi :
- Lan Đài này, xong chưa con?- Bà gọi nghệ danh của con dâu một cách hãnh diện.
-Xong rồi mẹ ạ ! -Nàng trả lời khi đám người ái mộ đã tản đi.
-Sang đây mẹ chỉ cho con cách lựa trái cây .Năm nay nhà chúng ta ăn Tết lớn.Chúng ta phải chưng bàn thờ gia tiên và mâm trái cây thật đẹp.....
- Và chưng bông hoa nữa chứ mẹ !
- Người con gái dịu dàng nhắc ,trỏ vào những chậu mai đang khoe sắc thắm gần bên.Trong lòng nàng ,chưa có mùa xuân nào tuyệt đẹp như mùa xuân hiện tai.

Hết

NGỌC NGUYÊN ANH
[/align]
[/align]