PDA

View Full Version : Mấy Độ Thu Về.



anhcakho
10-14-2007, 09:56 PM
Vào năm đó, Biệt Đoàn Cảnh Sát Dã Chiến của Minh được lệnh đóng quân tại Quận Nghĩa Hành, một quận miền núi nghèo nàn nhưng đầy những xáo trộn và bất trắc thuộc miền Trung du tỉnh Quãng Ngãi, thêm vào đó thỉnh thoảng có các đơn vị trinh sát Tỉnh cứ mỗi bận hành quân đột kích lại trở về đó để dưỡng quân, mặc dù với một kỷ luật thép rất nghiêm thế nhưng cũng có "một vài cá nhân"; có lẽ họ cảm thấy mạng sống của mình quá bấp bênh, hoặc chính cuộc đời đã dành cho họ những bất công nào đó so với sự hy sinh quá lớn của họ, vì vậy mỗi bận trở về hậu phương thôi thì mặc sức mà chè chén say sưa, tha hồ mà quậy phá bất chấp cả sự cảnh giác của chính quyền sở tại cũng như sự than phiền của dân chúng địa phương.
Vào mùa thu năm đó cứ mỗi sáng chúa nhật, Minh thường một mình đến ngôi giáo đường ở ven Quận để được gặp một người con gái. Thực ra, Minh chỉ là một người ngoại đạo nhưng vì yêu nàng Minh đã trở thành một con chiên thật là ngoan đạo. Lần gặp gỡ đầu tiên đó trong tuần lễ giáo dân cầu nguyện hòa bình cho Việt Nam, Minh đứng lặng yên ngoài khung cửa sổ giáo đường dưới cơn mưa thu kéo về buốt lạnh, để được say đắm nhìn Thủy-Tên người con gái đó- Trên bục gổ nàng như nổi bật lên, sáng chói lên trong đội hợp xướng, với khuôn mặt thật hiền thật xinh xắn hao hao giống như khuôn mặt của Mẹ Đồng Trinh Maria.
"Mẹ ơi! Đoái thương cho nước Việt Nam
"Trời u ám chiến tranh điêu tàn
"Mẹ hãy ngữa tay ban phúc bình an...
Lời ca thật buồn, giọng ca thật thanh thoát khi vút lên thật cao, khi chợt trầm lắng khắc khoải. Thế nhưng, lời Thánh ca không át nỗi tiếng pháo thù từng đêm vọng về, lời Kinh nguyện không xoa dịu, không ngăn nỗi những bước chân cuồng vọng đang từng giờ từng phút giẩm nát lên quê hương vốn đã chịu quá nhiều thống khổ và điêu linh này...
Năm đó Thủy vừa vặn 16 tuổi, người con gái miền núi xinh đẹp mặn mà, nổi tiếng là hoa khôi trường Quận một thời. Nàng như một đóa hoa rừng mới nở, tinh khiết, ngát hương và đầy sức quyến rũ và vì vậy nàng là đối tượng làm si tình đến mê mệt không biết bao nhiêu chàng trai, mà trong số đó có Thắng con trai của vị Quận Trưỡng đương nhiệm, hắn sẵn tiền và thế lực của bố, thường giao du với một vài người lính, ăn chơi quậy phá mỗi ngày...Hồi đó thành thật mà nói thì tướng tá Minh nom cũng không đến nỗi tệ, với dáng dấp với lời tỏ tình vừa có một chút đểu cán vừa có một chút chân tình của những chàng trai xứ Huế cho nên Minh đã may mắn chinh phục được trọn vẹn trái tim của nàng. Gia đình Thủy thuộc giới trung lưu vốn là Đạo dòng có từ đời ông tằng ông tổ về trước, nếu Thủy biết được Minh là người ngoại đạo có lẽ là gia đình Thủy cũng như cá nhân nàng sẽ không bao giờ chấp nhận mối tình này...Riêng với Thủy nàng vẫn cứ tưởng rằng Minh là Công giáo vì nàng vẫn thường gặp chàng cùng đi lễ vào mỗi buổi sáng Chúa nhật đó sao. Minh nhớ có một lần đến nhà Thủy để thăm, trong câu chuyện nàng đã tò mò hỏi chàng:
- Sao anh đi lễ lại không vào nhà thờ để đọc kinh mà cứ đứng lóng ngóng ở ngoài cửa sổ làm gì vậy?.
Minh hơi khựng lại một chút rồi cười vã lã:
- À!..Anh đứng ở bên ngoài cho nó mát đó mà!..
Thủy nhìn Minh lạnh lùng:
- Cho mát?..Trời mưa lạnh như thế đó mà bảo là đứng bên ngoài cho nó mát, Thiệt là lạ đời đó!..Rồi như nhớ ra điều gì,Thủy lại tiếp tục hỏi cho ra lẽ:
- Vậy chứ anh theo Đạo hồi nào vậy? Nói nghe coi!...
Minh suy nghĩ một thoáng rồi cũng tiếp tục nói láo:
- Ừm!..Cái hồi thời kỳ Ông Diệm, Ông Ngô Đình Diệm đó mà!..Em biết không hồi đó ba anh làm việc cho nhà nước nên họ buộc ổng phải theo Công giáo, vì vậy cả nhà anh lớn bé cũng theo Đạo luôn. Lạy Chúa!..
Minh tự thán phục về cái tài nói láo không thèm chớp mắt của mình và Minh cũng đoán ra được có một ngày nào đó cái đuôi chuột nói láo sẽ thò ra ngoài rất khó coi, thành thử chàng đã chịu khó học thuộc lòng một số đoạn Kinh, rồi nhân cơ hội này để chứng minh mình không phải là thứ "dỗm" Minh đứng nghiêm chỉnh trước mặt nàng rồi cứ thế đọc tuồn tuột một hơi giống như mấy em bé đang trả bài cho cô giáo vậy...Thực ra Minh có muốn làm như vậy đâu, vì yêu nàng vì sợ mất nàng anh đành phải cắn răng mà nói láo cho qua được ngày nào thì hay ngày ấy vậy thôi...
Thế rồi...lúc bấy giờ tình hình an ninh Quận bỗng trở nên ngột ngạt căng thẳng..Và vào một đêm trời mưa gió bão bùng, quân đội Chủ lực địa phương Huyện đã mở các đợt tấn công ác liệt vào Bộ Chỉ Huy Quận và kết quả Minh đã không may bị thương vì một mảnh đạn pháo cắm sâu vào bụng. Đại Đội của Minh lần đó cũng bị tổn thất khá nặng nề; số thương vong lên đến cả chục người, tuy lực lượng địch đông gấp bội nhưng các chiến sĩ Cảnh Sát đã tử thủ ở các công sự chiến đấu để bảo vệ Quận cho đến giờ phút cuối cùng. Ngày đó Minh được chở đến bệnh viện Tỉnh để điều trị, tuy là vết thương vẫn ngày đêm hành hạ đến nỗi đau đớn vô cùng nhưng cứ mỗi lần nghĩ về những anh em đồng đội đã hy sinh, Minh lại cảm thấy xót xa trong lòng còn hơn là nỗi đau nhứt nhối của vết thương đang loang lỡ trên da thịt của chính mình...
Và rồi nỗi đau thương ray rứt đó cũng tạm nguôi ngoai đi một phần nào khi Thủy đã đến bên chàng, em đã đến thật đúng lúc và thật chí tình chí nghĩa. Nàng đã bỏ cả giờ học để lên Tỉnh thăm Minh để săn sóc cho chàng từng miếng ăn giấc ngủ mỗi ngày...Và cũng thời gian ấy khi được tin Minh bị thương nặng má chàng đã hối hã lặn lội đường xa từ Huế vào thăm Minh. Thế rồi chuyện gì đến rồi cũng sẽ xảy đến, chuyện gì rồi cũng không thể dấu kín mãi với thời gian. Trong lần đó má chàng đã gặp Thủy. Bà vừa bước vào phòng bệnh là đã lao đến bên cạnh giường chàng vừa khóc ồ lên vừa hỏi han đủ điều, bà sờ đầu bà nắn chổ này bóp chổ kia coi thử Minh còn bị sứt mẻ chổ nào nữa không rồi van vái cảm ơn Trời Phật rối rít cả lên...Minh gắng gượng ngồi dậy, Thủy đứng gần đó vội vã bước đến đỡ chàng, má Minh mắt ráo hoảnh nhìn Minh lạ lẫm:
- Ủa! cô này là ai vậy mậy? Sao lại ở đây?
- Là cô Thủy bạn của con đấy má ạ! Cô ta ở lại đây để săn sóc cho con đấy! Chào cô ta đi má!...
Thủy cúi đầu chào vừa kéo ghế mời má chàng ngồi:
-Vâng, cháu là bạn thân của anh Minh ạ!..Anh ấy đã đỡ nhiều rồi, bác đừng có lo lắng gì cả!... Bà nhìn Thủy một thoáng rồi lê cái ghế sát đầu nằm của chàng bà ghé mồm vào tai Minh thì thào:
- Bạn thân là bạn như thế nào hã mậy? Nói nghe coi!
- Là bạn gái đó mà!...Là con dâu tương lai của má đó!...Minh vừa đáp vừa liếc nhìn Thủy đang thẹn thùng chợt hồng lên cả đôi má.-
- Là con dâu của má!..Cũng khá! thằng này thiệt tình!...
Rồi bà chợt sa sầm nét mặt trở lại:
- Có thiệt không đó hã mậy? Tao còn nhớ mấy dạo về trước, lâu lâu mày lại dẫn về nhà một cô rồi cũng bảo là con dâu tương lai của má, rồi sau đó biến đi mất tiêu không thấy mặt mũi đâu nữa làm tao mừng hụt mấy lần. Cái thằng khỉ này lại phỉnh tao nữa đây có phải không hã mậy?..
Minh ngại ngùng nhìn Thủy, thấy nàng hơi gượng cười rồi lắc đầu tỏ dấu chán nản lắm.
- Là thiệt đó má!..Lần này con thề là không gạt má nữa đâu!...Rồi Minh kể lể về con người đáng yêu đáng kính của Thủy, và nhất là những ngày chàng được Thủy săn sóc ân cần trong thời gian nằm viện cho bả nghe..
Bà nghe xong quay lại lõ mắt nhìn từ đầu đến chân Thủy, giống y như mấy bà già trầu đi mua lợn ở ngoài chợ vậy rồi gật gù:
- Ừ!..Cũng tròn trịa đầy đặn lắm! Thằng khỉ này ngó vậy mà coi bộ cũng có nhãn lực ghê! ...tướng này trông cũng mắn đẻ lắm đó mậy! Không chừng vài năm nữa má đã có nguyên một bầy cháu nội trắng trẽo mập mạp để bồng rồi! kha..kha!...
Minh vói tay bẻ một quả chuối vừa bóc vỏ vừa nhăn nhó kêu"má" nhưng má chàng chẳng buồn đếm xỉa đến cứ thế mà tiếp tục phát biểu:
- Mầy đi lính xa tao ở nhà tao lo quá trời hà! cứ sợ xảy ra mệnh hệ gì..mầy có biết không? đêm nào tao cũng thắp hương từ trong bếp ra tuốt tới đầu ngõ khấn vái Trời Phật cho mầy được bình an sức khỏe, còn nữa nè...Minh vừa nghe đến đó vừa liếc nhìn Thủy, nét mặt nàng như biến đổi..Minh biết tai họa sắp sữa xảy ra rồi, tiện tay Minh vội đút ngay quả chuối vào miệng bà vừa nói:
- Chắc má đã đói bụng rồi! ăn chuối đi má, ngọt lắm đó!...
Bà ngừng nói đón quả chuối đã bóc vỏ bỏ vào mồm nhai bỏm bẻm vừa khen:
- Ừ!.. ngọt thiệt! chuối ở đây coi bộ rẻ và ngọt hơn ở ngoài mình nhiều, có phải không? Mai mốt trở ra tao phải ghé chợ Quãng Ngãi mua vài nải đem về ngoải để dành cúng cho bố mầy, sắp sữa tới ngày kỵ của bố mầy rồi đó!..
Minh hết nhìn má rồi lại nhìn Thủy mà cảm thấy cái mũi của mình mỗi lúc một dài thòn ra y như trái dưa leo vậy, thôi phen này cái đuôi chuột nói láo của mình cũng từ từ thò ra ngoài trông rất khó coi rồi..
Trong cái yên lặng nặng nề một thoáng chợt Thủy đứng lên lễ phép hỏi má chàng:
- Bác tha lỗi!..cháu có nghe anh Minh nói là bác trai theo đạo Công Giáo từ hồi ông Diệm cơ mà! tại sao bác lại phải thắp hương cúng kỵ vậy hỡ bác?
Má Minh vứt phẹt cái vỏ chuối vào sọt rác vừa quay lại nhìn hai đứa:
- Ông Diệm nào?...Ông ta làm nghề gì? Tao chưa hề nghe qua!..Uả! mà lạ chưa! bố mầy theo Đạo hồi nào mà tao chả hay vậy cà?..
Minh rán chống dù cho đến hơi thở cuối cùng:
- Thì thời ông Diệm, ông Tổng Thống Diệm đó mờ!..Má sao chóng quên vậy!
- Lạ chưa! tại sao tao phải nhớ đến ông ta nhỉ!...Tao chỉ nhớ một điều là khi mầy lên 9 hay 10 tuổi gì đó mà vẫn còn ở truồng tuồn tuột rồi cả ngày cứ thế mà chạy tung tăng khắp xóm, là lúc đó bố mầy đã đi bán hột vịt lộn rồi cơ mà! ...
Minh thả người xuống một cái rầm làm vết thương đau nhói lên khiến Minh muốn xỉu luôn...Trong khi đó Thủy không bảo không rằng vội vã cúi đầu chào mẹ Minh rồi ôm mặt lao ra khỏi phòng...
- Má...má..đã hại đời con rồi, có biết không hã má? Minh rên rỉ.
Má Minh nhìn hút theo bóng Thủy khuất sau hành lang vừa lẩm bẩm:
- Uả!..Tui đã nói sai điều gì vậy ta?...

Sau cái vụ Minh bị má lỡ tay lột cái mặt nạ nói láo ra, rồi khi má của Minh trở về Huế, Thủy đã không còn trở lại thăm chàng nữa... nỗi nhớ nhung cứ dày vò ray rứt mãi trong lòng còn đau hơn cả vết thương đang mưng mủ ...Có lẽ mọi việc đã kết thúc, có lẽ Thủy đã cho chàng cỡi tàu bay giấy đi chổ khác chơi mất rồi...Và rồi nhân có một vài người lính của chàng lên thăm, Minh nhờ họ trở về Quận đánh tiếng là chàng sắp sửa"ngủm cù đeo" mất rồi và may ra Thủy...Quả nhiên khoản vài hôm sau Thủy đã lọ mọ lên thăm chàng. Lúc bấy giờ vết thương của chàng cũng khá dể chịu, Minh quá mừng rỡ lao đến ôm chầm lấy nàng trong nỗi nhớ nhung ân hận... Thủy lãng tránh nụ hôn thô bạo của chàng vừa ấn chàng ngồi xuống giường nàng nhẹ nhàng bảo:
- Khéo cả đụng đến vết thương thì khổ đấy!..
Minh ngước lên nhìn Thủy giọng van vỉ:
- Tha thứ cho anh đi nhé! bởi vì anh quá yêu em, anh sợ mất em nên anh đành nói láo cho qua ngày ấy mà!...
Thủy vừa cắt quả cam trên tay, nàng nguýt Minh một cái rõ dài rồi bảo:
- Cái tật nói láo cũng không chừa...xem ra còn khí thế tới như vậy mà bảo là sắp sửa "ngủm cù đeo" rồi!...Người ta bảo là trai Huế đểu giả quả thật là không sai chút nào...
Minh định rán gân cổ lên mà cãi lại, Thủy đã đưa ngay múi cam vào miệng chàng bảo ăn đi cứ lôi thôi hoài ..Thủy lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Minh ỡm ờ:
- Thế mà còn rán bày đặt đọc Kinh đọc kệ nữa chứ! làm ra vẻ...
- Bộ anh đọc Kinh không hay đó sao?
- Xí!..dở ẹt hà!..anh đọc Kinh mà nghe cứ giống y như mấy ông thầy Mo niệm thần chú vậy! Chúa mà nghe anh đọc chắc cũng phải phát sợ luôn đó..
Nàng vói tay đặt phần cam còn lại trên bàn rồi quay lại nhìn Minh từ đầu đến chân, nàng chúm chím cười:
- Bộ lúc đó anh đã lên 10 tuổi rồi đã lớn tồ tồ ra mà còn ở truồng tồng ngồng như vậy sao?..thiệt là quái đãn!..
Minh cười ngượng ngùng:
- Thì mấy nhỏ bạn cùng xóm cũng vậy thôi mà! ..riết rồi cũng đâm ra ghiền!..cứ thích phơi tòn ten ra đấy cho nó mát ...Em biết không? tụi anh có một lần bất ngờ gặp mấy ông đi hoạn heo trong xóm, thôi thì mỗi thằng nhắm trực chỉ mỗi hướng bỏ chạy đến vắt cả giò lên cổ luôn...
Thủy cười khúc khích :
- Vậy chớ cho tới hồi nào anh mới chịu mặc quần vào lận?..
Minh quay sang ôm choàng lấy nàng rồi hôn toẹt lên đôi má hồng hào của Thủy đùa:
- Thì từ cái hồi mà anh gặp em và bắt đầu yêu em đó mà!..
Thủy đẩy nhẹ cái bản mặt đầy râu của Minh ra kêu "xạo hoài" rồi nàng khẻ khàng đứng dậy bước đến bên khung cửa sổ mở toang cánh cửa đưa mắt nhìn ra ngoài... Trời đã vào thu, bầu trời thật xanh thật buồn chập chùng mây xám ...đó đây một vài chiếc lá thu bay muộn màng trong gió ngập vàng cả những lối đi...Nàng chợt bất giác thở dài...
- Em làm sao thế?... Bộ em còn giận anh về chuyện đó nữa sao? có phải không? Minh lo lắng hỏi.
- Em không sao mà!..còn chuyện đó em thực sự đã quên mất tiêu rồi..Thiệt mà!..Rồi Thủy lại tiếp tục giọng nàng chợt trở nên xa vắng:
- Cuộc đời này thật là chán lắm rồi!..theo em nghĩ là làm người sống trên đời điều quan trọng là phải sống cho có lý tưởng có mục đích, biết san sẻ biết đau cái nỗi đau chung của mọi người; nếu đã không làm được việc gì có ý nghĩa cho đời, thì ít ra cũng có một ý nghĩa nào đó cho chính bản thân mình, có phải vậy không anh?..
Ngừng lại một lát nàng tiếp:
- Thực ra, dù tôn giáo nào đi nữa thì mục đích cuối cùng cũng là dẫn dắt con người đến chổ yêu thương và hướng thiện bởi vì tình yêu là linh hồn của mỗi tôn giáo và ngược lại...Con người sớm muộn gì rồi cuối cùng cũng xuôi tay nhắm mắt, có gì đâu mà phải đố kỵ cố chấp lẫn nhau để rồi tự mình chuốc lấy sự dày vò khổ đau...Tại làm sao khi còn sống chúng ta không tự mở rộng cửa lòng để tha thứ để thương yêu nhau đi, như thế không phải là một điều tốt lành hay sao?..
Những điều của nàng nói thật là đôn hậu, thật là nhân ái chí tình nó như những giọt nước tinh khôi ngọt ngào thấm dần vào trái tim Minh. Chàng trân trọng cầm lấy bàn tay bé nhỏ và nhìn thật sâu vào đôi mắt đẹp thánh thiện đầy bao dung đó rồi thì thầm:
- Em đúng là một người con gái tuyệt vời!.. anh thực sự rất là diễm phúc khi được làm người tình của em!..
Cả hai yên lặng giờ lâu, mỗi người như đang cùng theo đuổi một ý nghĩ riêng rẽ nào đó...Một lát sau như nhớ lại một điều gì quan trọng Thủy nhìn chàng bảo:
- Anh Minh! anh còn nhớ cái tên Thắng con ông Quận Trưỡng đó không?...Ừm!..hôm qua hắn chận em ở ngoài chợ quận và bảo là nếu anh vẫn còn lui tới với em thì coi chừng hắn sẽ thí mạng với anh đó!...
- Vậy sao?...nếu gặp lại hắn, bảo là anh chẳng thà mất mạng với hắn chứ không bao giờ để mất em!
- Đừng có khờ!..Anh chỉ có mỗi một cái mạng thôi nếu mất đi thì lấy cái mạng nào nữa để mà yêu em đây hở Đại Úy!..Hắn ta là một tên tiểu nhân, anh liệu mà cảnh giác đề phòng đấy!...Thôi em phải về đây...Thủy xoay lưng định bước đi, Minh chợt ôm lấy nàng thật chặt trong vòng tay mình...Họ trao cho nhau những nụ hôn thật dài thật đắm say như chưa bao giờ được hôn nhau say đắm tới như vậy...Ngoài kia, bầu trời vẫn xanh và lá vàng vẫn bay muộn màng trong gió lộng...

anhcakho
10-14-2007, 09:56 PM
Thế rồi sau hơn một tháng nằm viện vết thương đã lành lặn hẳn Minh lại trở về đơn vị cũ...Vừa chân ướt chân ráo bước xuống xe đò, chàng đã chạm trán ngay tên Thắng, hắn đang ngồi ghếch lên chiếc xe Honda cáu cạnh bên vệ đường hình như đang chờ ai đó...Vừa thấy Minh hắn tỏ ra rất là khó chịu, đưa cặp mắt soi mói nhìn chàng rồi không nói không rằng rồ máy xe phóng vụt đi...
Thế rồi việc gì đến cũng sẽ xảy đến, nó như là một điều mà không ai có thể ngờ được, một nỗi bi ai một điều khắc nghiệt mà số phận đã được sự an bài bỡi định mệnh ...Sau khi chàng trở về đơn vị không bao lâu... vào một buổi chiều mùa thu, hôm đó là Tết Trung Thu, Minh cho phép tất cả anh em trong Đại Đội cùng về nhà để được sum họp với gia đình trong dịp lễ...nhưng, vào buổi tối tất cả phải có mặt 100% tại doanh trại để sẵn sàn ứng chiến với mọi bất trắc có thể xảy ra.
Nhìn mọi người đang xôn xao mừng đón lễ Tết, chỉ có một mình chàng với nỗi cô đơn nhớ nhà nhớ mẹ đến quay quắt...có lẽ giờ này má của chàng cũng đang thui thủi một mình lui tới trong căn nhà trống vắng mà nhìn mãi ra đầu ngõ mong chờ đứa con thân yêu ở phương xa trở về...Mẹ ơi!...quê hương chinh chiến còn dài, làm trai hai vai mang nặng nợ núi sông chưa đền...thôi thì xin hẹn mẹ hiền lại vào một mùa thu sau con sẽ trở về... Buồn thật buồn Minh chợt nhớ đến Thủy chàng vội vàng thay quần áo lái xe Jeep đến nhà nàng. Khi xe vừa chạy đến ngang đầu ngõ chợ Quận thì đột nhiên ở trong quán ăn bên đường có ba người lính Trinh sát phóng ra đứng chặn ngay xe chàng giửa đường. Minh ngừng xe lại và lịch sự hỏi họ muốn gì.
- Mầy có phải là Đại Đội Trưỡng Cảnh Sát ở đây không? Một tên trợn mắt hỏi chàng. Minh gật đầu và đưa mắt quan sát từng người một, tất cả đều say mèm đặc biệt là đầu anh nào cũng đều cạo trọc nhẵn thín kể cả cặp chân mày cũng bi cạo sạch nốt, trông họ thật buồn cười thật quái đãn. Minh chợt liếc mắt nhìn vào bên trong quán nhậu và thấy tên Thắng đang ngồi uống rượu với vài người lính khác. Hắn vênh váo nhìn chàng vừa có vẻ thách thức vừa kiêu ngạo...Minh đoán chắc là đã gặp phải chuyện chẳng lành rồi, Minh vội rồ máy xe định phóng đi vừa thò đầu ra bảo:
- Xin lỗi các anh nhé! Tôi có việc cần phải đi gấp, hẹn gặp lại sau nhé!..Bye!..Thế nhưng chiếc xe Minh vừa nhớm tới phía trước một tí thì một người có vẻ đầu sỏ trong bọn rút khẩu súng Colt ra bắn xoẹt một loạt
xuống đất ngay trước đầu máy xe làm tung tóe cả đất đá lên.
- Mầy có gan dám vượt qua lằn đạn này là tao sẽ bắn vỡ sọ mầy ra ngay lập tức. Nghe rõ chưa?..Một tên khác không rõ hắn đã đứng bên cạnh xe từ hồi nào hắn hung hãn thò tay vào chụp lấy cổ áo và dộng cho chàng một quả đến sặc cả máu mũi...Sự thể xảy ra quá ư là bất ngờ khiến Minh không thể nào trở tay được. Minh vừa đau đớn vừa tủi nhục nhưng cũng đành phải cắn răng mà chịu đựng. Trong khi đó dân chúng hiếu kỳ xúm quanh lại mỗi lúc một đông. Chàng thừa hiểu rằng nếu bây giờ chàng có bất cứ một phản ứng nào, bọn chúng chắc chắn sẽ bắn chàng gục ngay tại chổ thôi. Minh vừa lấy tay quệt giòng máu đang rỉ ra từ lổ mũi vừa nhăn nhó bảo:
- Thế thì các người muốn cái gì mới được chứ, sao khi không vô duyên vô cớ lại đánh người ta..
- Mầy phải lái xe về Tỉnh chở vài em lên đây cho bọn tao chơi một đêm coi!. Một tên trong bọn nói như ra lệnh.
Minh biết rõ là bọn họ bị tên Thắng khốn nạn kia xúi giục mua chuộc để làm nhục chàng thôi. Qua một thoáng đắn đo suy nghĩ Minh miễn cưỡng gật đầu:
- Được rồi!..Nhưng mà bây giờ xe của tôi không đủ xăng để về Tỉnh. Thôi được để tôi về Trại lấy thêm xăng rồi mọi việc hẳn tính sau.
- OK!..Được bọn tao sẽ chờ mầy ở đây, nếu mầy không trở lại thì liệu hồn đấy nghe con!...
Minh vội quày quả lái xe về Trại, rồi một mình lẽn vào nhà một người quen trong xóm để chửa trị và cũng là để đợi anh em trong Đại Đội lần lượt trở về Trại, lúc đó chàng mới dám mò về. Sau khi nghe Minh kể đầu đuôi câu chuyện, mọi người đều tỏ ra căm phẫn vô cùng nhất là mấy anh em trẻ tuổi vừa nghe chưa hết câu chuyện đã lao vào kho toan lấy súng ra để tìm họ thanh toán. Minh vội vàng ngăn họ lại rồi bảo:
- Đây chỉ là ân oán riêng mình tôi thôi...Các anh hãy bình tỉnh lại đi, hãy nghe tôi nói cái đã...
- Nhưng chúng nó thật là quá đáng mà! Chúng nó đã vô cớ làm nhục Đại Úy trước đám đông như vậy tức là chúng đã làm nhục cả tập thể anh em Cảnh Sát chúng tôi, không được chúng tôi phải cho họ một bài học mới được!
- Cảm ơn các bạn đã có cái tình huynh đệ chi binh, nhưng mà các anh cũng chả vội vàng nóng nãy làm gì, theo tôi thì không chóng thì chầy họ sẽ kéo người đến đây để hạch tội tôi thôi. Cứ việc bình tỉnh để tìm mọi phương thức mà đối phó với họ...
Rồi Minh nghiêm chỉnh ra lệnh cho các Trung đội nào cứ về cố thủ trong mỗi công sự của mình sẵn sàng trong tư thế tác chiến, và nhất là phải tuyệt đối đợi lệnh của chàng phát đi trên máy truyền tin thì khi đó mới có quyền hành động. Quả nhiên đúng 9 giờ tối hôm đó bọn họ đã ồ ạt kéo đến trước doanh trại và dàn quân theo đội hình hàng ngang. Họ vừa hò hét vừa gọi đích danh Minh phải mau chóng ra trình diện và bảo là nếu họ hô đến tiếng thứ ba mà Minh không xuất hiện thì họ sẽ san bằng cả doanh trại...Tiếng hô thứ nhất rồi tiếp đến tiếng hô thứ hai ...Nhưng Đại Đội của Minh vẫn hoàn toàn án binh bất động, sau đó tiếng hô thứ ba vừa dứt là họ đã phóng luôn mấy quả lựu đạn và xả súng bắn bừa bãi vào ngay bản doanh...Minh đột nhiên bừng giận, chàng vội bốc máy lên toan ra lệnh cho bộ phận phụ trách hệ thống mìn định hướng bắt tay vào việc, nói thật chỉ cần đưa cái nút bấm điện nhấn một cái thôi thì hàng loạt quả mìn đang hướng về họ sẽ cùng nổ tung một lượt và họ sẽ tan xương nát thịt ngay tại chổ tức khắc..thế nhưng Minh chợt ngưng lại, một ý nghĩ thoáng vụt qua đầu, chàng biết rằng mình không thể làm một chuyện hồ đồ nông nổi như thế...đạn mìn là để đối đầu với những kẻ thù nội xâm, còn đối với họ dù sao đi nữa thì họ cũng là những người cùng sống chết trên một chiến tuyến cùng lý tưởng để bảo vệ quê hương... Tuy rằng có một vài cá nhân hành xử không đúng nhưng mà tập thể của họ là những chiến sĩ dũng cảm gan dạ trên khắp mọi chiến trường...Nghĩ được như thế cho nên Minh đã tự biết là mình phải làm như thế nào rồi. Minh cầm handset lên ra lệnh cho tổ xạ thủ đại liên đặt ở trên nóc nhà tầng hai:
- Hãy bắt đầu khai hoả đi! Nhớ tuyệt đối chỉ bắn dọa để cầm chân đối phương lại thôi. Nhận rõ?
Rồi Minh phát lệnh tiếp cho các Trung đội phòng ngự:
- Tất cả các Trung đội nghe đây!..Hãy nhanh chóng mang mặt nạ vào và xử dụng số lựu đạn cay có sẵn...Nhận rõ!..OK!..
Thế là chỉ mỗi một giây đồng hồ sau cả vùng mù mịt trong làn khói cay nồng của lựu đạn hoà lẫn trong từng loạt liên thanh giòn giả...Và rồi cả bọn họ hốt hoảng vừa tháo chạy thục mạng vừa chửi thề ỏm tỏi cả lên..Và cũng kể từ cái đêm hôm ấy, Minh biết rằng nếu mình còn ở lại đây chắc chắn là họ sẽ không bao giờ tha đâu mà rồi lại còn liên lụy đến những anh em đồng đội vô can khác, vì vậy sau đó Minh tập họp lại toàn Đại Đội ngậm ngùi nói vài câu giả từ và giao trách nhiệm lại cho anh Đại Đội Phó rồi một mình lái xe Honda len lõi trong đám người lánh hơi cay vọt luôn về trình diện Bộ Chỉ Huy Tỉnh. Thực ra, cái Quận này cũng chẳng có gì để làm chàng phải lưu luyến cả, duy chỉ có một điều đau đớn là trước khi bỏ đi, lần cuối cùng chàng đã không được gặp mặt Thủy một lần, cũng không có lấy một câu giả từ ... và cùng trong nỗi xót xa đó chàng như có một linh cảm là có lẽ từ đây và mãi mãi về sau này chàng sẽ không bao giờ gặp lại nàng lần nữa... Quả thật là đúng như vậy, sau khi về Tỉnh vài hôm chàng nhận được lệnh thuyên chuyển về Huế. Tuy rằng bây giờ được về làm việc gần quê nhà, gần mẹ nhưng sao Minh cảm thấy chẳng có vui vẽ chút nào cả...Từ dạo ấy không biết đã bao lần Minh đã gởi thư cho Thủy, nhưng chẳng có một lần hồi âm...Bóng chim tăm cá vẫn biền biệt cùng năm tháng...Thế rồi...Vào một mùa thu sau nữa Minh tình cờ nhận được tin nàng...Thủy đã bỏ học và tình nguyện xung vào đội cứu thương xông pha trước lằn tên mủi đạn để trực tiếp phục vụ cho các thương binh ngoài mặt trận...Thật đúng như lời nàng đã ước nguyện "Làm người sống ở trên đời điều quan trọng là phải sống cho có lý tưởng có mục đích, biết san sẻ biết đau chung cái nỗi đau của mọi người..."
Hôm nay mùa thu lại về trên đất khách, lòng chợt xót xa nhớ lại một mùa thu xưa với bao kỷ niệm vui buồn của một cuộc tình không trọn vẹn. Hình ảnh của người em thân yêu đó quá thánh thiện quá tuyệt vời làm thể nào mà quên cho được, để rồi cứ mỗi mùa thu đi qua mang theo dáng thu mặn mà, ý thu nồng thắm...Nhưng đối với Minh từ mùa thu dạo đó lạc mất em, mùa thu đã không bao giờ trở lại nữa...
hoainhan
Autumn, 2007