PDA

View Full Version : Đừng lạnh lùng với tình yêu



nicky_t2
10-14-2007, 05:07 AM
Không suy nghĩ, cô đột ngột từ trên xe máy nhảy xuống... Rồi cô nghe thấy tiếng phanh xe rít lên gấp gáp của anh, cô muốn quay đầu nhìn lại nhưng lại cảm thấy toàn thân mình đau buốt.
Từ ngày yêu anh, cô luôn tin rằng cuộc sống bây giờ và cả sau này cô và anh sẽ luôn ở bên nhau mãi mãi không xa rời. Có anh ở bên thì dù cuộc sống có tẻ nhạt đơn điệu đến mấy với cô cũng sẽ trở nên lãng mạn và đầy thi vị. Cô đặt cả tương lai và cuộc sống của mình vào anh. Cô tin rằng, khi hai người yêu nhau thì sẽ chỉ có niềm vui và hạnh phúc, không còn cô đơn, không còn thấy lạnh giá nữa...
Cô thích nhất là được khoác tay anh chầm chậm dạo bước trên đường phố, thích được nhìn nụ cười ấm áp dường như lúc nào cũng đọng trên môi anh, và lúc đó cô có thể nũng nịu anh, bắt anh chiều chuộng mình mọi thứ. Rồi cô và anh có thể tìm được một chỗ lãng mạn bên hồ,cùng ngồi đối diện với nhau, nhìn sâu vào mắt nhau để đọc được bao yêu thương trong thế giới tâm hồn của đối phương…

Có lẽ tất cả các câu chuyện tình yêu đều giống nhau như vậy, chỉ khác là mỗi một chuyện tình đều có những đắng cay ngọt ngào không giống nhau. Và bao giờ cũng vậy, ngọn sóng tình yêu không phải lúc nào cũng hiền hòa yên bình, đôi lúc nó có thể nổi sóng, đôi lúc lại như một bông hoa đẹp cũng thường có nhiều gai sắc nhọn.

Anh là một người đàn ông cứng rắn và gia trưởng, có lúc cô cảm thấy anh như một con ngựa bất kham mà cô không thể nào điều khiển được. Anh có thể dịu dàng yêu chiều cô hết mực, cũng có thể ngay tức khắc biến thành một người lạnh lùng băng giá.

Cô còn nhớ lần đầu tiên khi hai người cãi nhau, cô đã khóc rất nhiều, cho đến khi cổ họng nấc nghẹn không phát ra thành tiếng, nhưng anh tuyệt nhiên không có một lời vỗ về an ủi dành cho cô. Anh bỏ mặc cô một mình, ánh mắt anh lạnh lùng đến tàn nhẫn. Lúc đó, trái tim cô như bị ai bóp nghẹn, lần đầu tiên cô có cảm giác lòng tự trọng của mình bị tổn thương.

Sau vụ việc đó họ lại làm hòa với nhau, cô cố quên đi chuyện không vui giữa hai người, nhưng vẫn không thể quên ánh mắt lạnh lùng vô cảm của anh hôm ấy. Từ đó, cô cũng biết rằng nước mắt của cô không phải là vũ khí lợi hại có thể làm mềm yếu trái tim anh. Đối với một người con gái mà nói, đó cũng là một mất mát rất lớn...

Ngày tháng trôi qua, những lần họ xích mích ngày một nhiều, trái tim cô cũng bị tổn thương không chỉ một lần. Nhưng, cuộc sống vẫn trôi qua như thế, và tình yêu muôn đời vẫn vậy, họ có thể cãi nhau, bất hòa nhưng vẫn có thể chịu đựng và tiếp tục yêu nhau.

Với cô, những bất đồng trong cuộc sống đều có thể giải quyết được, nhưng điều cô không thể hiểu nổi là tại sao những khi cô và anh giận nhau anh có thể biến thành một người hoàn toàn khác như thế?

Mỗi lần cãi nhau, anh không bao giờ để ý đến cô, luôn để mặc cô một mình, cũng không bao giờ chủ động làm lành với cô. Cô thấy tủi thân vô hạn, cô khát khao lúc đó được anh ôm cô vào lòng, an ủi cô dù chỉ một câu. Nhưng anh vẫn chỉ quay mặt đi không nhìn cô đến một lần.

Cũng có lúc cô chạy đến ôm chầm lấy anh, mong vì thế có thể làm trái tim anh bớt nguội lạnh, nhưng anh vẫn như một tảng băng lạnh giá không một chút phản ứng lại. Và lúc đó cô rơi vào trạng thái tuyệt vọng, cô cảm thấy mình là một người thất bại, một người không có giá trị trong trái tim anh.

Anh là một người cao ngạo và tự phụ, chẳng bao giờ anh thừa nhận những lỗi sai của mình. Và có lẽ điều đó đã nói lên sự lạnh lùng, sự vị kỷ đến tàn nhẫn trong anh. Cô biết anh yêu cô, và cô biết cô cũng vẫn còn yêu anh rất nhiều. Có lẽ yêu một người cũng phải thích nghi với những cái xấu của họ. Cô vẫn tự an ủi mình như thế, vẫn thản nhiên bỏ qua tất cả. Họ lại tiếp tục quấn quít bên nhau như trước.

Rồi một buổi tối không trăng, cô và anh lại cãi nhau. Lần này cô tức giận trèo lên lan can cửa sổ, quay đầu nhìn anh nói: “Em sẽ nhảy xuống dưới đấy!”. Anh vẫn ngồi quay lưng lại với cô, khẽ cười khẩy, giọng anh đầy thách thức: “Em không dám đâu!”. Lúc đó cô lại rơi vào sự hụt hẫng vô bờ. Cô đã nghĩ làm thực để khiến anh lo lắng, anh sẽ bỏ qua sự cao ngạo thông thường mà chạy đến ôm cô, an ủi cô...

Con gái có lẽ đều ngốc nghếch như thế, họ luôn tự tưởng tượng đến chuyện trừng phạt người yêu bằng cách cho người đó phải nếm trải sự đau khổ mất mát khi không còn họ ở bên, chỉ như thế họ mới cảm thấy sự quan trọng của bản thân mình. Cô cũng vậy, cô vẫn ngồi trên lan can cửa sổ rất lâu và chờ đợi...

Cô biết anh vẫn đang theo dõi từng cử chỉ, từng hành động của cô, nhưng anh biết chắc chắn cô không thể nhảy xuống. Cuối cùng cô cũng không nhảy thật, cô sợ chết, và thật ra cô vẫn chưa có ý nghĩ tìm đến cái chết một cách ngu xuẩn như thế.

Lúc đó, cô càng hiểu rằng: Có những người con trai như anh, bẩm sinh đã rất cứng rắn. Khi yêu, trong trái tim họ cũng đã sớm hình thành được phương thức yêu của riêng mình. Họ sắt đá với những ý nghĩ của mình, không chịu khuất phục trước bất cứ điều gì, dù đó là người họ yêu quý nhất.

Cô tủi thân bật khóc. Cô bắt đầu sợ những lần cãi nhau giữa hai người, cô sợ phải một mình lạnh giá như thế. Cô tập chế ngự trái tim mình không được tức giận, tự an ủi mình hãy biết cách yêu anh, và hiểu anh...

Sau lần đó, cô lại chủ động tìm anh và làm hòa. Rồi anh đưa cô về, cô ngồi sau xe anh, mím môi chịu đựng khi nghe giọng nói lạnh lùng quen thuộc của anh từ phía trước vọng lại. Trong phút chốc, đầu óc cô muốn quay cuồng, đột nhiên cô chỉ muốn được thoát ra khỏi giọng nói băng giá đó, dù chỉ là trong một giây phút...

Không suy nghĩ, cô đột ngột từ trên xe máy nhảy xuống... Rồi cô nghe thấy tiếng phanh xe rít lên gấp gáp của anh, cô muốn quay đầu nhìn lại nhưng lại cảm thấy toàn thân mình đau buốt. Trong lúc còn tỉnh táo, cô vẫn nhìn thấy khuôn mặt tái đi của anh, ánh mắt anh hoảng hốt đầy lo sợ.

Cô muốn mỉm cười với anh, xin lỗi anh vì hành động ngu ngốc của mình, nhưng cô dần dần thiếp đi tự lúc nào không hay. Lúc cô tỉnh dậy thì cô đã nằm trong bệnh viện, bên cạnh cô là anh. Nhìn hai mắt hốc hác, tiều tụy vì lo lắng của anh, trái tim cô chợt thấy đau nhói.

Cô rất muốn nói với anh, thực ra tình yêu của anh và cô vẫn rất đẹp, cô vẫn rất hạnh phúc và vui vẻ. Nhưng có lúc tình yêu cũng không thể chịu được sự lạnh giá. Đã yêu nhau ai chẳng có lúc bất đồng, nhưng cô không thể thích nghi được sự lạnh nhạt thờ ơ đến vô tình của anh khi ấy.

Đừng lạnh lùng với tình yêu! Sự lạnh lùng có thể khiến cho tình yêu bị nguội lạnh, rồi tình yêu cũng có thể chết đi. Cô rất muốn nói với anh thực ra cô vẫn rất yêu anh, cô vẫn luôn muốn ở bên anh trọn đời nhưng không hiểu sao cổ họng cô cứ nghẹn lại. Hai mắt cô nhòa đi.

Rồi bất chợt cô cảm nhận thấy hơi ấm từ bàn tay anh, cảm nhận thấy những giọt nước mắt nóng hổi của anh rơi trên má, anh nghẹn ngào nắm chặt tay cô và nói: “Anh xin lỗi! Anh xin lỗi...!!!”. [/align]